Ngay từ khi viết ra câu bình luận đầu tiên, Bồ Hàm đã bắt đầu cười.
Cười tới mức vai run lên bần bật mà vẫn không ngừng lại được.
"Giờ anh mới hiểu tại sao em lại xem trọng em gái kia như thế. Được đấy, đúng là một nhân tài." Anh ta vừa cười vừa nói chuyện với Phỉ Phỉ, vẽ lên vài đường trên tờ quy tắc rồi viết thêm một câu bình luận nữa.
Anh ta không biết trạng thái cây bút đó thế nào, nhưng dù sao cũng rất vui, vui cực.
"Em đó, em đã biết cấp thật của cây bút đó từ lâu rồi đúng không?" Anh ta đặt bút xuống, quay lại nghiên cứu tiếp phòng kín mình đang đứng rồi tiện thể hỏi một câu. Phỉ Phỉ khựng lại trong chốc lát, sau đó dựng một ngón tay lên rồi lắc lắc.
Quả nhiên là thế — Bồ Hàm thầm thở dài.
Dù hiện tại Phỉ Phỉ vẫn còn khả năng dự báo, nhưng thực chất số nội dung có thể dự báo là có hạn, lại còn rất ngẫu nhiên nữa. Ví dụ như cô ấy bảo Từ Đồ Nhiên tìm thứ gì đó có khuynh hướng Biết tuốt — Nhưng không có nghĩa là cô ấy biết thứ đó là gì, cô ấy chỉ có thể cảm nhận được nó sẽ mang lại chuyện tốt thôi.
Chí ít là "chuyện tốt" theo khái niệm của cô ấy.
"Thể Đáng Ghét khuynh hướng Biết tuốt từ cấp Huy trở lên à?" Bồ Hàm hơi nheo mắt lại, "Giờ có thể ghi chép, hình như không chỉ có thế đâu..."
Thần Biết tuốt, từng làm mưa làm gió với một số lượng lớn tín đồ ở nước ngoài, bị bắt giữ sau khi vượt biển, đã được phóng thích trong sự kiện phản đồ 5 năm trước, tới giờ vẫn không có tung tích gì.
Tất nhiên, Thần Biết tuốt chỉ là cái tên nó tự đặt cho mình. Đám Thể Đáng Ghét này một khi đạt được cấp cao là rất thích tự xưng là thần gì đó, Bồ Hàm nghĩ chắc cũng giống với đám yêu quái trong Tây Du Ký vậy, chiếm được một ngọn núi là tự xưng Đại vương ngay.
Trong trí nhớ của Bồ Hàm, Thể Đáng Ghét đó không có cơ thể, nhưng sau khi bị thu nhận đã từng bị cưỡng chế trong một thứ gì đó... Nhưng khi ấy cấp của Bồ Hàm còn khá thấp nên không có tư cách biết chi tiết. Sau khi anh ta lên được cấp Huy, tài liệu và những người có liên quan đều đã bị hủy gần hết, chuyện này cũng trở thành một bí mật không có lời giải.
Nếu thật sự là nó thì tình cảnh hiện tại đúng là trúng số độc đắc rồi — 2 Thể Đáng Ghét, một cấp Huy, một có gốc là cấp Huy, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì chắc chắn họ sẽ thành tài liệu để huấn luyện mất.
Kiểu vô cùng vẻ vang ấy.
Bồ Hàm không hề tỏ thái độ gì ra ngoài mặt, vừa suy nghĩ vừa liếc nhìn sự thay đổi trên tờ quy tắc lần nữa, sau đó đọc lướt qua một vòng rồi lại thuận tay vẽ thêm mấy nét..... Thể Đáng Ghét cấp Huy thì làm sao?
Dù có cấp Thần đi nữa thì cũng phải sửa! Hứ!Chưa kể là cây bút của Bút Tiên kia vừa nhìn đã biết là đang dối trá, sau khi bị họ gài viết ra một đống bản kế hoạch, thế mà nó thực sự cho ra được 2 bản có vẻ khả thi.
Một là dùng cái hộp niêm phong mà Dương Bất Khí đem tới — Bản thân cái hộp đó có thể đối phó được với Thể Đáng Ghét cấp Huy, nhưng cũng cần phải có sức mạnh cấp cao khác để hỗ trợ.
Đề nghị của cây bút là giải phong ấn cho nó, sau đó nó sẽ cống hiến sức mạnh của mình, giúp họ phong ấn Nhà ma số 71 lại.
Đáng nói là nếu muốn dùng cái hộp đó để phong ấn Thể Đáng Ghét cấp Huy, ngoài phải có người cùng cấp đứng ngoài điều khiển ra còn cần ít nhất một sức mạnh cấp Huy, hoặc nhiều sức mạnh cấp Quán/Cự hỗ trợ.
Thế mà cây bút đó lại tự tin một mình nó có thể chống đỡ nổi, đủ thấy đầu óc của nó đã khá hỗn loạn rồi, đến cả việc ngụy trang thành cấp Quán mà cũng quên mất.
Còn kế hoạch thứ hai lại gần giống với suy đoán trước đó của họ — Ra tay từ mảnh vỡ thời – không bị hỗn loạn trong Cõi, từ đó tìm kiếm cơ hội trốn thoát.
Nhưng con đường mà cây bút của Bút Tiên vạch ra rõ ràng hơn chút xíu.
Theo lời giải thích của nó, những đoạn thời gian thoáng hiện trước đây đều là thủ đoạn Nhà ma số 71 dùng để mê hoặc con người, để ép họ phát điên. Khi Cõi hoạt động bình thường, những đoạn thời – không ngắn đó được thiết kế tỉ mỉ, từng chút từng chút xâm nhập vào tâm trí con người; còn hiện tại, vì chủ Cõi bị hỗn loạn nên những mảnh thời – không đó cũng trở nên tán loạn, thậm chí rất có thể quá khứ mà chủ Cõi muốn che giấu cũng sẽ xuất hiện.
[Trong lịch sử của Nhà ma số 71, đã có người từng trốn thoát.] Bút của Bút Tiên khó khăn viết, [Mà trong Cõi này, ranh giới giữa sự thật và ảo ảnh lại rất mơ hồ, hiện tại và quá khứ trong Cõi có thể thể bị trùng lặp nhau...]
Nhưng khái niệm "chạy thoát" lại là duy nhất.
Nếu họ có thể tìm thấy những người sống sót trong những mảnh thời – không tán loạn kia, đồng thời chạy thoát chung với họ thì ắt có thể rời khỏi được Cõi này..... Tất nhiên, bút của Bút Tiên cũng nhấn mạnh mấy lần, muốn tìm những mảnh thời – không như thế không phải là dễ, nó thân là Thể Đáng Ghét có khuynh hướng Biết tuốt sẽ không chối từ, chỉ cần gỡ bỏ phong ấn cho nó sẽ thành mua 1 tặng 3 ngay.
Nhưng chẳng có ai thèm để ý tới nó hết.
Cũng nhờ có tờ quy tắc dùng như tài liệu trên Drive kia, lại thêm sự kiểm soát của Dương Bất Khí và Biết tuốt Bồ Hàm, những cạm bẫy bị cây bút chôn giấu trong kế hoạch mới được phát hiện hết, tìm được hai cách khá khả thi này.
Trong quá trình đó, tờ quy tắc không ngừng ghi lại những nội dung mà họ viết ra, sau đó đổi mới quy tắc chạy trốn liên tục, cuối cùng không biết nghĩ gì mà lẳng lặng thêm vào một câu dưới bản quy tắc mới nhất [Vui lòng tôn trọng thành quả lao động của người khác]..... Có trời mới biết, lúc cây bút của Bút Tiên thấy được dòng chữ này đã suýt bật khóc thành tiếng.
Quả nhiên mà, chỉ có công cụ mới đem lại hạnh phúc cho nhau thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!