Chương 40: (Vô Đề)

Tua ngược thời gian lại vài phút trước.

Từ Đồ Nhiên đi theo sau lưng người phụ nữ búi tóc cao kia, rẽ vào một hành lang xa lạ.

Rõ ràng hành lang đó không thuộc về thời – không này. Theo cấu trúc của căn nhà này, dưới tầng hầm không thể có một hành lang dài như thế, huống hồ gì nó lại quá cũ kỹ — Những miếng gỗ trên sàn đã hơi bung ra, vách tường hai bên cũng bong tróc rất nhiều. Thậm chí ở chỗ tiếp giáp giữa tường và sàn nhà còn thấy được một ít rêu và nấm nữa.

Xem ra chỗ này khá ẩm ướt.

Từ Đồ Nhiên thầm nhận định trong lòng như thế, cô đi theo người phụ nữ bước vào căn phòng cuối hành lang. Những đồ đạc xa lạ lập tức đập vào mắt, ánh nến chập chờn khiến người ta hoa hết cả mắt. Từ Đồ Nhiên vô thức chớp mắt, lúc nhìn kỹ lại thì người phụ nữ đó đã biết mất dạng.

Tựa như bọt biển lênh đênh giữa khe hở không gian và thời gian vậy, có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Từ Đồ Nhiên nhìn khoảng không trước mặt, xoay người nhìn quanh căn phòng xa lạ, trong lúc đó cũng lấy cây bút của Bút Tiên ra, cố tình lắc nó.

"Ê, còn sống không đấy? Làm việc nào. Ê?"

Bút của Bút Tiên không nhúc nhích như một vật chết.

Từ Đồ Nhiên vứt nó sang một bên rồi quan sát cách bày trí của đồ đạc. Thoạt nhìn căn phòng này rất hợp với nơi chứa một giáo phái bí mật, trên tường vẽ đầy những bức tranh tường và hoa văn kỳ lạ. Ở giữa một mặt tường có dán tờ quy tắc kia. Từ Đồ Nhiên nghĩ, thế hẳn là cửa ngầm rồi.

Căn phòng này chứa khá nhiều dụng cụ chiếu sáng. Bốn góc có đặt đèn dưới đất, trên tường thì có đèn treo — Chính xác hơn là giá nến, dưới ánh nến lung linh yếu ớt, bóng người bị kéo dài trông rất méo mó.

Trên đất cũng có nến. Nhưng cách bày trí của đống nến này lại không giống với Từ Đồ Nhiên nghĩ lắm. Trong ấn tượng của cô, kiểu nghi thức phải dùng tới nên thì hẳn nên bày thành hình tròn, hình sao... Ít nhất cũng phải ra hình ra dạng hẳn hoi tí.

Nhưng đống nến ở đây lại bày rất ngổn ngang. Chúng được xếp thành mấy hàng dài, nằm ngang cánh cửa ngầm có dán tờ quy tắc..... Không giống như đang tiến hành nghi thức chút nào, giống xếp chướng ngại vật hơn.

Trong lòng Từ Đồ Nhiên chợt lóe lên, cô ngồi xuống nhìn thật kỹ, chợt phát hiện ra hình như dưới nến còn có thứ gì đó đang lấp lánh.

Là nước. Một vũng nước, chậm rãi thấm ra từ dưới cửa ngầm.

Từ Đồ Nhiên lấy ngón tay đụng vào một ít nước, nhưng cảm giác ở ngón tay lại như đang chạm vào tóc vậy. Cô ngẩng đầu lên nhìn cửa ngầm trước mặt, mím môi rồi đứng dậy đẩy nó ra.

Cửa đá rất nặng. Cô thử vài lần, cuối cùng cũng tìm được cách dùng lực chính xác. Mà hình như trong khoảnh khắc cửa bị đẩy ra một khe nhỏ, dự báo nguy hiểm trong đầu cô lại réo vang.

Một mùi nước tanh nồng nặc bốc ra từ khe cửa. Từ Đồ Nhiên hơi khựng lại rồi đột nhiên tăng lực đẩy cửa —

Cửa đã bị mở ra hoàn toàn, đập vào mắt cô là một mảng tối đen như mực.

Ánh nến ngoài cửa lập lòe, chỉ soi sáng được một khoảng đất nhỏ trong nhà. Từ Đồ Nhiên cảnh giác quan sát, cầm hai cây nến dưới đất lên rồi bước vào trong.

Dự báo nguy hiểm càng vang lên dữ dội, cùng với đó là tiếng thông báo được cộng điểm tìm đường chết. Nói thật thì 50 điểm tìm đường chết có hơi "bèo", Từ Đồ Nhiên cầm nến đi một vòng trong phòng nhưng chẳng nhìn ra được có chỗ nào không ổn cả.

Phòng này nhỏ hơn phòng ngoài rất nhiều, nhưng rõ ràng ở đây mới thực sự là địa điểm tiến hành nghi thức. Trên sàn bày một bó hoa kỳ dị, những mảnh xương vỡ, một ít đèn gas đã tắt. Còn có rất nhiều ly cốc rỗng. Trên tường và mặt đất đều đầy những hoa văn kỳ lạ được vẽ bằng phấn. Nhưng vì tầm nhìn có hạn nên Từ Đồ Nhiên cũng không thể nhìn rõ được hết.

Cô nhặt một tờ giấy trên mặt đất, trên đó viết một đoạn văn bản lộn xộn, ê a à ê, thoạt nhìn như kiểu ghi chú lại cách phát âm của thần chú vậy..... Có bấy nhiêu thôi mà cho 50 điểm rồi hả?

Chắc không phải đâu.

Từ Đồ Nhiên cứ thấy có gì đó sai sai.

Tờ giấy kia nhàu nát như kiểu từng bị thấm nước, một đống chữ ở giữa đã bị nhòe hết. Ánh nến từ tay Từ Đồ Nhiên có hạn nên cô định cầm nó ra ngoài rồi đọc, nhưng mới quay người lại thì lỗ tai đã khẽ động đậy.

Cô nghe được một vài âm thanh.

Dù rất nhỏ nhưng cô vẫn chắc chắn là mình đã nghe được. Như tiếng vang ra khi quần áo cọ nhẹ vào nhau vậy.

Tiếng đó phát ra từ bên trên.

Từ Đồ Nhiên khựng lại, điều chỉnh tư thế một chút rồi cầm nến trong tay, ngẩng đầu nhìn lên trên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!