Từ đời trước, Từ Đồ Nhiên đã biết não mình không được bình thường rồi.
Thường người ta hay chửi người khác thiếu dây thần kinh, cô thì thiếu thật.
Dường như cô quá vô cảm với những chuyện có "rủi ro", "nguy hiểm", nói nôm na là không biết sợ hãi là gì đấy.
Ví dụ, người bình thường khi thấy lửa đều sẽ vô thức tránh xa như một phản xạ trong tiềm thức.
Nhưng Từ Đồ Nhiên thì không thế.
Cô phải giơ tay tự sờ lấy, xác nhận thứ này đem lại cảm giác đau đớn mới biết cần phải tránh xa — Nhưng cũng chỉ là "tránh xa" chứ không bài xích hoặc e ngại gì.
Chỉ thật sự cần thiết, lần sau cô vẫn sẽ dám làm thế tiếp.
Hệ quả của việc này là lúc Từ Đồ Nhiên đối diện với những thứ nhất định, đối tượng tập trung của cô sẽ hơi khác với những người bình thường.
Như bây giờ đây.
Trước mặt cô là một cái tủ bằng sắt.
Ngăn tủ đã hình thành một vết hở.
Trong đó có một bàn tay đang vươn ra.
Trong tình huống lúc này, người có bộ não hoàn chỉnh đều sẽ đặt tính mạng bản thân lên đầu, sau đó mới suy nghĩ sâu hơn về nguồn gốc của ma nữ và cách chống trả lại nó; nhưng Từ Đồ Nhiên thì lại bỏ qua hết các trình tự đó, trực tiếp nghĩ tới một vấn đề mấu chốt khác, đánh thẳng vào linh hồn —
Chắc phải mất một lúc nữa ma nữ mới hoàn toàn thoát khỏi cái tủ.
Trong khoảng thời gian hạn chế này, có cách nào để cô kiếm thêm ít điểm giá trị tìm đường chết nữa không nhỉ?
Từ Đồ Nhiên đứng trước tủ, chìm đắm vào suy nghĩ.Cùng lúc đó, bên này.
"Mấy cậu chắc đấy chứ… Khả thi không đấy?"
Trong một căn phòng ngủ ở tầng 1, dưới giường đôi, lớp phó thể thao cuộn tròn cơ thể cường tráng của mình rồi nhỏ tiếng hỏi.
Cố Thần Phong bên cạnh lười biếng trả lời: "Không chắc lắm, xui rủi thôi."
Lớp phó thể thao: "…"
Cậu ta khó khăn quay đầu lại, nhìn vòng muối trắng được rắc quanh giường, nhất thời im lặng.
Bên ngoài muối trắng là gạo nếp.
Bên ngoài gạo nếp còn bày đủ thứ xoong nồi bát chậu.
Những thứ này đều được họ tìm trong phòng bếp và phòng chứa đồ trong khoảng thời gian được cho.
Cố Thần Phong nói trong những quyển tiểu thuyết siêu nhiên mà mình đã đọc, đây là những thứ dùng để trừ tà.
Thời gian gấp gáp nên họ chỉ bày bậy bạ những món đồ "phòng hộ" này.
Bày xong, tất cả chen chúc nhau dưới gầm giường đôi, nữ ở giữa, nam ở bên ngoài, một bên run cầm cập, một bên thì lẳng lặng chờ đợi.
Sau khi Từ Đồ Nhiên rời khỏi, họ thật sự không chia nhóm hành động nữa.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tất cả đụng phải ma, không có kinh nghiệm gì hết, chắc chắn đi nhiều người sẽ an tâm hơn.
Ổ khóa trên tủ trong phòng này cũng đã bị phá vỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!