Chương 39: (Vô Đề)

Thực ra cũng không thể trách Dương Bất Khí ngây thơ được.

Dù anh đã tới đây mấy lần, nhưng lần nào cũng tới thẳng phòng của Từ Đồ Nhiên, vì lịch sự nên cũng chưa bao giờ đi bậy — Thật sự anh không rõ về cấu tạo chi tiết của căn nhà này.

"... Tóm lại là phải đi xem tình hình trước đã." Dương Bất Khí im lặng vài giây mới tìm lại được giọng nói của mình, anh nhặt một vài công cụ dưới đất lên bỏ vào túi. Sau đó bóc tờ quy tắc dán trên cửa, sau khi rời khỏi phòng thì dán nó lại bên ngoài cửa.

Nhờ hành động của Dương Bất Khí mà bên ngoài tất cả cánh cửa đều xuất hiện một bản quy tắc như thế. Anh quét mắt qua nội dung của tờ giấy lần nữa rồi quay đầu lại nói với Từ Đồ Nhiên: "Nếu chúng ta bị tách nhau thì cô vẫn có thể viết lên tờ giấy này về tình trạng của mình. Nội dung sẽ được đồng bộ, chúng tôi sẽ kịp thời nắm bắt được."

"Nhưng nhớ để ý, thứ này chỉ đồng bộ khi được dán lên mà thôi — Đừng có tùy tiện gỡ nó xuống đấy."

Dương Bất Khí lảm nhảm nói một hồi, suy nghĩ chốc lát rồi lại bổ sung thêm: "Tất nhiên, tốt nhất là đừng nên bị tách nhau ra."

Trong Cõi, lạc nhau là chuyện cực kỳ nguy hiểm, huống hồ gì nhóm họ còn có một tên da giòn* Biết tuốt hàng dởm, một người mới có khuynh hướng Hỗn loạn cấp thấp cơ chứ...

(*) Thuật ngữ trong game RPG để chỉ những người có chỉ số máu, khả năng phòng thủ và tấn công thấp nhưng được cái là có khả năng kiểm soát cao, nói chung là mục tiêu mà kẻ thù luôn ưu tiên để diệt trước.

Mà chẳng ai chịu thua ai mới chết. Từ Đồ Nhiên thì khỏi nói đi, điều anh không ngờ là tên giòn da Bồ Hàm lại dám chạy tới chỉ vì một câu của vợ thế này...

Tiếc là không đeo dây an toàn.

Dương Bất Khí dẫn hai người men theo dọc hành lang để thăm dò, trên đường vừa đi vừa nghiêm mặt nghĩ, sớm biết thế này đã dắt theo hai sợi dây an toàn rồi, buộc mỗi người một bên thắt lưng, vừa tiết kiệm sức vừa khỏi phải nơm nớp lo sợ như hiện tại...

"Lạ thật đấy." Từ Đồ Nhiên vừa bước ra khỏi phòng đã khẽ kêu lên.

Dương Bất Khí cảnh giác quay đầu lại, thấy cô đang vịn lan can nhìn xuống tầng 1, trên mặt đầy vẻ khó hiểu: "Sao bầu không khí của chúng lại hòa hợp như thế?"

Lúc đầu Dương Bất Khí vẫn chưa biết cô đang nói gì, anh tới gần nhìn thoáng qua mới chợt hiểu — Những bức ảnh mà Từ Đồ Nhiên đẩy ra ngoài phòng đều đã "nở" hết, đám ma nữ đó đang thong dong bò trên tầng 1 và cầu thang.

Đúng thế, rất thong dong — Con nào con nấy đều rất thư thả, dùng chữ tản bộ cũng không đủ để diễn tả được.

"Thế này thì hơi sai sai rồi." Dương Bất Khí cũng nhíu mày. Trước đây anh đã từng tận mắt trông thấy Từ Đồ Nhiên thả ma nữ ra từ ảnh. Đám ma nữ đó dù không có biểu hiện tấn công con người nhưng lại rất hứng thú với việc tự giết lẫn nhau, chỉ cần cùng ở trong một không gian, trong vòng 3 giây chắc chắn sẽ bắt đầu cấu xé nhau, không thể nào hòa bình như thế được.

Suy nghĩ đầu tiên của anh là Hỗn loạn của Từ Đồ Nhiên đã mất hiệu quả, nhưng nghĩ lại cũng không đúng — Nếu thế thì ắt hẳn chúng phải tấn công con người mới đúng.

"Cái này sao? Chắc là hiệu ứng chồng đấy." Bồ Hàm cũng nhìn theo, giọng điệu rất thản nhiên, "Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, Nhà ma số 71 cũng có kỹ năng Hỗn loạn bị động. Nhưng nó không giống với Từ Đồ Nhiên, nó sẽ khiến Thể Đáng Ghét trong phạm vi khống chế rơi vào trạng thái thả lỏng..."

Đám trong phòng Từ Đồ Nhiên đều là cấp Đăng, hơn nữa lúc đó gần Từ Đồ Nhiên hơn nên chịu ảnh hưởng của cô nhiều hơn; nhưng đám ma nữ này đều đang hoạt động trong phạm vi bao trùm của Nhà ma số 71, cấp lại thấp nhất, thậm chí còn không đủ năng lượng để tính là cấp Huỳnh, tất nhiên sẽ chịu ảnh hưởng của Nhà ma số 71 rồi.

"Vậy là ma trong nhà này sẽ rất thân thiện với đồng loại à." Từ Đồ Nhiên nói, "Lúc nãy Dương Bất Khí cũng có nói, nó có thể giúp Thể Đáng Ghét hồi phục..."

Cái máy ảnh của cô đã được cứu về như thế đấy. Nói theo một cách nào đó, căn nhà ma này cũng xem như là cha mẹ tái sinh chúng.

Bồ Hàm nhìn cô cười, không nói gì. Một giây sau, cảnh tưởng trong sảnh lớn đột nhiên thay đổi — Một ma nữ đang uốn éo trong góc đột nhiên trợn trừng mắt, hét lên một tiếng thê lương rồi vươn móng vuốt cố gắng bò ra ngoài, nhưng chưa bò được bao xa đã như bị một thứ gì đó kéo đi, rồi lại kéo về.

Ngay sau đó, cơ thể nó bắt đầu khô quắt lại, héo khô, cuối cùng co lại thành một tấm màng cực mỏng đổ sụp xuống đất rồi trở thành một đống bột nhuyễn.

Từ Đồ Nhiên: ...

Vì trên người vẫn còn Lá chắn vô tri nên tạm thời cô không thể thấy được bản thể của Nhà ma số 71, cũng chẳng thấy được thứ gì đang túm lấy ma nữ rồi gặm nhấm nó chỉ trong chốc lát như thế; nhưng cô có thể đoán được.

Giọng nói Bồ Hàm vang lên lần nữa, phảng phất như đang thở dài: "Con người cũng rất thân thiện với bầy heo trong chuồng mà — Cô nhìn chúng đi, có đứa nào sống thọ đâu?"

Từ Đồ Nhiên: ...

Xin lỗi, là do tôi ngây thơ.

Dương Bất Khí bên cạnh bắt đầu khẽ đánh tiếng giục, định tìm các phòng ở tầng 2 trước. Từ Đồ Nhiên đáp lại một tiếng, suy nghĩ chốc lát rồi đổ vài viên thuốc từ lọ thuốc nhỏ mình đem theo ra, vung từng viên tới chỗ của đám ma nữ.

Động tác đó có thể nói là phóng khoáng như đang ném hoa và ném tiền vậy. Dương Bất Khí thấy thế thì nhíu mày, hơi chần chừ nhưng vẫn hỏi: "Cô đang làm gì đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!