"Mà nè, "Công cụ hủy diệt hàng loạt" lúc nãy anh ta nói là sao vậy?"
3 phút sau, Từ Đồ Nhiên vừa cẩn thận đi dọc theo hành lang ra ngoài vừa nghiêng đầu hỏi Dương Bất Khí.
"Việc khuynh hướng của tôi dễ bị ảnh hưởng thì tôi đã hiểu. Nhưng còn Bồ Hàm, chẳng phải anh ấy là Biết tuốt hay sao?"
Sắc mặt Dương Bất Khí rất khó coi, quay đầu nhìn lại Bồ Hàm phía sau, cân nhắc một chút rồi mới nói: "Thật ra trạng thái tinh thần của anh ấy không ổn lắm."
Từ Đồ Nhiên: ?
"Nhà ngoại cảm có cấp càng cao sẽ càng dễ phát điên hơn. Vì thế nhà ngoại cảm cấp cao mới bị khống chế nghiêm ngặt như thế. Còn Bồ Hàm, anh ấy tự mình thăng cấp, mà lại còn dùng cách thức rất mạo hiểm để thăng. Chuyện này khiến tinh thần của anh ấy không ổn định bằng những người cùng cấp. Sức khỏe của anh ấy lại rất yếu nữa." Dương Bất Khí thấp giọng nói, "Với lại anh ấy là Biết tuốt.
Sẽ bất giác hấp thụ một số lượng lớn kiến thức, dễ đọc được những thực thể nguy hiểm hơn..."
Khi mình nhìn chằm chằm vào mối nguy, ắt hẳn mối nguy đó cũng sẽ nhìn lại.
Nếu gặp đối thủ có cấp thấp hơn anh ta còn đỡ, e là e gặp thứ có cấp bằng hoặc cao hơn thì...
Thực chất trong viện đã lâu rồi không phái Bồ Hàm đi thực hiện nhiệm vụ hạng A. Bình thường anh ta chỉ phục trách hỗ trợ từ xa ở viện. Vì thế lúc Dương Bất Khí thấy anh ta xuất hiện ở đây có hơi kinh ngạc.
"Nói đơn giản thì cấp Huy của tôi khá yếu, nếu gặp cùng cấp thì chỉ có nước bị treo lên mà đánh thôi." Giọng nói của Bồ Hàm vang lên phía sau, trong đó còn có cả chút ý cười, "Lần này lại gặp phải Hỗn loạn cùng cấp nữa. Đó là loại mà tôi không biết cách đối phó nhất..."
Bồ Hàm cười ha hả: "Nếu bị nó hạ gục, tôi sẽ bị nó chuyển thành quái vật cùng cấp... Tới lúc ấy, hai người nghĩ mình có thể chạy thoát nổi không?"
Từ Đồ Nhiên: ...
Ủa vậy chứ anh tới làm gì? Giúp tăng độ khó cho trò này à??
Từ Đồ Nhiên thầm nói trong lòng nhưng nghĩ xong lại nói: "Vậy anh có thể khiến mình không nhìn thấy "nó" không? Như... Như là anh đã làm với tôi ấy?"
Thật ra cô không biết đây là nguyên lý gì nữa — 5 phút trước, trong phòng hứng nắng. Sau khi cô cắt đứt sợi dây đen sau gáy Dương Bất Khí, Bồ Hàm vừa nói "Cô đừng nhìn nó" vừa ghé tới, giơ tay che mắt cô giữa không khí khoảng 10 giây. Lúc lấy tay ra, trước mắt Từ Đồ Nhiên đã bình thường trở lại.
Không hề có đống tơ rậm rạp, cũng chẳng có con ngươi màu vàng đang chớp mắt. Đến cả độ sáng cũng được cải thiện rất nhiều. Nhưng ánh hoàng hôn quỷ dị ngoài cửa sổ đã nhắc nhở Từ Đồ Nhiên rằng cô vẫn còn đang ở trong Cõi..... Nếu nhớ không lầm thì hiện tại mới khoảng 10 giờ sáng.
Sau khi tầm nhìn trở lại bình thường, những ảo giác và cảm giác hốt hoảng kia cũng biến mất. Cả người Từ Đồ Nhiên trở nên thoải mái hơn nhiều, vì thế lúc nghe Bồ Hàm nói mình cũng dễ bị ảnh hưởng mới đề xuất như thế.
Bồ Hàm nghe vậy thì lại khẽ cười.
"Bây giờ cô không thấy "nó" là vì tôi đã thêm một lá chắn tên là Vô tri cho cô." Anh ta thấp giọng nói, "Đối với cô mà nói, Vô tri là sự bảo vệ tốt nhất. Nhưng với tôi, nó là không có hiệu quả."
Anh ta không thể nào biến mình thành Vô tri được, vì thế chỉ có thể trực tiếp để "nó" lồ lộ trong tầm mắt. Anh ta đã cố gắng không nhìn tới "nó", nhưng những thứ về "nó" cứ như là một bầy trùng lúc nhúc, từ khi anh ta bước vào nhà này, chúng đã chen chúc nhau tràn vào đầu anh ta, chiếm cứ và làm nhiễu loạn suy nghĩ của anh ta...
"Rốt cuộc đây là chỗ quái quỷ gì vậy?" Từ Đồ Nhiên đi tới đầu cầu thang, cảnh giác nhìn xuống dưới, "Nhà này vốn là Cõi ư? Trước đây tôi hoàn toàn không cảm nhận được gì."
Dương Bất Khí cũng hoang mang gật đầu, Bồ Hàm đột nhiên phì cười.
"Từ Đồ Nhiên không biết thì thôi đi. Cậu cũng không biết à?" Anh ta khẽ nói, "Biệt thự số 17 công viên Tinh Tinh... 17 đấy? Dương Bất Khí à, cậu thật sự không nhớ hả?"
Dương Bất Khí ngờ hoặc đảo mắt, một từ khóa bất chợt xẹt qua đầu: "7 1? Nhà ma số 71?"
"Là gì vậy?" Từ Đồ Nhiên ngẩn ra, "Hai người đang nói tới căn nhà này à?"
"Phải, mà cũng không phải." Bồ Hàm khẽ tiếp lời, "Nhà ma số 71 là tiền thân của nó... Tôi đã nhìn thấy thế. Tôi đã thấy hết. Cúng tế, nghi thức, những ngọn nến đung đưa... Nó đang lang thang, đang say ngủ, đang chờ đợi..."
Anh ta ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, giọng nói trở nên hơi thất thường.
"... Hả? Chờ đợi ư? Mi đang chờ đợi chuyện gì? Thú vị đấy... Nói cho ta biết đi, mi đang chờ đợi cái gì hả?"
Anh ta lẩm bẩm, giọng điệu nhẹ nhàng tới mức không giống như đang nói chuyện với bọn Từ Đồ Nhiên chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!