Chương 36: (Vô Đề)

Mới rạng sáng là Dương Bất Khí đã bị Bồ Hàm gửi tin nhắn gọi tới rồi. Anh ta không hề nói tới tình hình cụ thể của Từ Đồ Nhiên bên này, chỉ bảo cô gặp "chút phiền phức" nên cần anh hỗ trợ một tí mà thôi..... Lúc đó anh còn nghĩ Bồ Hàm chỉ nói vậy thì chắc cũng không phải chuyện lớn gì, có thể đối phó được.

Nhưng sự thật đã chứng minh rằng anh không thể.

Hiện giờ cây bút của Bút Tiên này như đang phát điên vậy. Vấn đề là nó phát điên là có lý do hợp lý — Quy tắc mà nhà ngoại cảm đặt lên người nó phải tuân thủ một cách nghiêm ngặt. Một khi được hỏi thì phải trả lời, mà không được cố tình cho ra đáp án sai, không được làm qua loa nếu không tìm được câu trả lời...

Mà câu hỏi của Từ Đồ Nhiên lại cực kỳ lắt léo.

Một đêm có thể viết nhiều nhất là bao nhiêu chữ — Thực tế, Từ Đồ Nhiên đã yêu cầu là phải cho ra con số thật chính xác.

Nếu trả lời là "vô số" hoặc đưa ra một con số ảo đều sai hết, lại không thể trả lời là không biết. Cây bút này lại thiểu năng trong lĩnh vực khoa học tự nhiên nữa...

Ngoài việc viết từng chữ rồi đếm từng từ ra, nó còn có thể làm sao được nữa?

Tệ hơn nữa là cấp của người tạo ra quy tắc này khá cao, dẫn tới việc ưu tiên chạy quy tắc này cũng rất cao, dù Dương Bất Khí hay dụng cụ mà anh đem tới đều không thể ngăn cản quy tắc này vận hành được...

"Vậy phải làm sao đây?" Từ Đồ Nhiên ngồi trên sàn nhà, ngước nhìn cây bút máy màu đỏ đã viết câu chửi lên tới trần nhà, giọng điệu rất nặng nề.

Thật lòng mà nói thì cô cũng không ngờ sự tình lại nghiêm trọng thế này.

Và không ngờ nó đần tới vậy.

Nếu muốn vừa viết vừa đếm thật thì cũng nên chọn chữ đơn giản thôi chứ, một, hai, ba, bốn, chẳng phải viết nhanh hơn câu "Mi bị điên" à? Lại còn tiết kiệm không gian nữa.

Tình cảnh thế này, nhiều khi phải sơn lại hết cả phòng. Chỉ có 50 điểm tìm đường chết mà lỗ quá lỗ.

"..." Dương Bất Khí lại bất ngờ hiểu được ý của cây bút này.

Đây có thể gọi là chiến đấu tới hơi thở cuối cùng...

"Hay là để tôi về nhé?" Anh yên lặng một chút rồi thở dài, "Giờ tôi về xin đạo cụ phong ấn cấp cao hơn để xem có thể khống chế được nó không."

"Thôi khỏi đi, cũng gần 5 giờ rồi." Từ Đồ Nhiên nhìn điện thoại, "Đợi anh quay lại thì chắc trời cũng đã sáng."

Sáng sớm mùa hè tới sớm. Bấy giờ ngoài trời đã có chút nắng ngoi lên.

Dương Bất Khí thấy cũng đúng nên ngồi xuống cạnh Từ Đồ Nhiên luôn, cùng cô ngửa đầu nhìn cây bút máy đang viết những câu chửi thề. Đợi được khoảng 10 phút, ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hót thánh thót, cuối cùng cây bút máy cũng bình thường trở lại, rơi từ trần nhà xuống, mực màu đỏ vẩy ra theo quỷ tích, phủ kín trên tờ giấy trắng dưới sàn nhà.

Tình cảnh này khiến Dương Bất Khí bất chợt nhớ tới 4 chữ —

Chim quyên đổ máu..... Tâm trạng hơi hơi vi diệu.

Bên này, cây bút của Bút Tiên đang lê người chậm rãi bò tới chỗ Từ Đồ Nhiên — Đúng vậy, là bò. Nó gần như không còn sức để di chuyển nổi nữa, chỉ có một lớp lông tơ mỏng nhô ra dưới thân, nâng thân bút lên để giúp nó di chuyển.

Trong lúc nó di chuyển, đầu bút vẫn đang rỉ mực. Một đường mực dài bị vạch ra trên giấy trông rất đáng sợ.

Dương Bất Khí nhìn nó vất vả di chuyển tới trước mặt Từ Đồ Nhiên, sau đó dựng đứng lên, gằn từng chữ đáp án lên giấy.

[21.825]

... Khổ quá.

Dương Bất Khí thầm cảm thán.

Sau đó chỉ thấy Từ Đồ Nhiên cầm tờ giấy kia lên, nhìn chằm chằm trong giây lát rồi khẽ gật đầu một cái.

Sau đó, cô nói ra ba câu.

Câu đầu tiên là, được đấy, nhanh, khá nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!