"Ừm... Vì những người bình thường dính vào Thể Đáng Ghét đều rất dễ xuất hiện các vấn đề về tâm thần. Nhờ cái cớ trị liệu tâm lý, chúng tôi có thể nhanh chóng nhắm mục tiêu vào nhóm nhân loại này rồi tiến hành bắt kẻ cầm đầu phía sau."
"Lỡ như nhà ngoại cảm rơi vào tình trạng mất khống chế hoặc cực đoan thì cũng có một vỏ bọc như thế, dễ che giấu hơn..."
Dương Bất Khí vừa nói vừa nghiêng đầu nhìn sang Từ Đồ Nhiên chết trân bên cạnh: "Cô ổn không vậy?"
Từ Đồ Nhiên lẳng lặng đi theo anh qua hơn nửa khoảng sân, nghe vậy thì khóe miệng giật giật:
"Cũng ổn, phong cảnh khá đẹp. Cảm giác thoải mái trong lòng lắm."
Dương Bất Khí: ...
Nhưng thật ra Từ Đồ Nhiên cũng chẳng nói dối. Bày trí trong viện điều dưỡng này khá ổn — Từ ngoài nhìn vào sẽ thấy hoa cỏ xanh tươi, có cảm giác như một công viên nhỏ trong lành vậy. Càng đi vào trong sẽ càng cảm thấy ấm áp thư giãn, khiến người ta thả lỏng rất nhiều..... Chuyện này đã khiến nỗi uất hận vì "cuối cùng vẫn không tránh khỏi được bệnh viện tâm thần" của Từ Đồ Nhiên tan biến đi chút ít.
Dương Bất Khí đứng bên quan sát nét mặt cô, thầm thở ra rồi chủ động nói: "Chúng tôi có nhà ngoại cảm Ngày dài cấp cao, có thể điều chỉnh môi trường và không khí phù hợp để người bệnh ở đây thoải mái hơn một chút... Dù sao tốt xấu gì cũng là một viện điều dưỡng ngoài mặt mà. Phục vụ là trên hết."
Từ Đồ Nhiên mới cảm thấy dễ chịu hơn chút xíu: ...
"... Tôi nên làm gì đây." Cô nhắm mắt lại, ép bản thân đừng để ý tới từ khóa "Bệnh viện tâm thần" này nữa.
Làm sao được nữa, tới cũng đã tới rồi.
"Lát nữa tôi sẽ dẫn cô đi điền tờ đơn, sau đó chờ kết quả kiểm tra là được." Dương Bất Khí nói, "Kiểm tra tố chất của chúng tôi đều do nhà ngoại cảm Biết tuốt cấp cao tiến hành. Sau khi có kết quả rồi sẽ căn theo tình hình của cô để sắp xếp chương trình huấn luyện."
"Còn phải đi học nữa hả?" Từ Đồ Nhiên cau mày.
"Giúp cô thích ứng với khả năng, nắm bắt kỹ năng đặc biệt tốt hơn mà thôi." Dương Bất Khí giải thích, "Khuynh hướng khả năng khác nhau sẽ có phương hướng huấn luyện khác nhau."
Ví dụ như những kiểu dễ xảy ra vấn đề về tâm trạng như Chiến tranh, Đêm trường, Ngày dài sẽ cần học cách điều tiết bản thân tốt hơn; Thú hoang thì cần phải học cách thích nghi với những thay đổi trong năm giác quan hoặc sửa đổi theo bản năng; nhà ngoại cảm có khuynh hướng Hỗn loạn thì lại phải nắm vững cách neo định thực tế.
"Neo định thực tế ư?" Từ Đồ Nhiên ngẩng đầu lên nhìn.
Dương Bất Khí: "Là phân biệt giữa thực tế và ảo giác. Sau này các khuynh hướng khác cũng sẽ được học. Phải dùng trong rất nhiều nhiệm vụ đấy."
Nghe tới hai chữ "Nhiệm vụ", Từ Đồ Nhiên lập tức hưng phấn trở lại. Dường như Dương Bất Khí nhận ra điều gì đó nên bèn nghiêm túc nhìn cô: "Cho dù thế nào đi nữa thì cũng nên học cách bảo vệ bản thân đàng hoàng trước đã, đó là điều quan trọng nhất."
Từ Đồ Nhiên lập tức nói: "Anh nói cứ như tôi sẽ không chịu học đàng hoàng ấy."
Dương Bất Khí: ...
Không, "học đàng hoàng" của tôi ý là phải học cho được, sau đó làm theo...
Con nhóc này có thật sự nghe mình nói không vậy nhỉ?
Một sự lo lắng thoáng qua trong lòng Dương Bất Khí. Anh lặng lẽ thở dài, dẫn Từ Đồ Nhiên đi vào tòa nhà trong cùng của viện điều dưỡng."Viện điều dưỡng tâm thần Từ Tâm Tế Dân" được chia thành hai khu vực.
Khu vực trước là khoa chẩn đoán, điều trị và khu nội trú, khu vực sau thì chuyên dành cho nhà ngoại cảm hoạt động. Có khu nhà ăn và khu nghỉ chân riêng biệt.
Hai tòa nhà cùng dùng chung một vườn hoa công cộng, mà dưới ám hiệu tâm lý của nhà ngoại cảm tạo ra, người bệnh và các nhân viên bình thường sẽ chỉ di chuyển ở vòng ngoài khu vườn, không để ý cũng chẳng quan tâm tới các tòa nhà và những người tới lui bên trong.
Đó là lý do mà người mới nên ở trong viện điều dưỡng trước một thời gian. Nhưng Từ Đồ Nhiên thì không định như thế — Chẳng liên quan gì tới cái tên "Viện điều dưỡng tâm thần" cả, từ đầu cô đã định tìm chỗ ở khác rồi. Cô còn mới sắm một mớ đồ thần bí nữa, ở trong đám nhà ngoại cảm này e là không ổn.
May là hôm qua cô đã nhờ trợ lý hủy hợp đồng thuê nhà và tìm chỗ ở mới, gã cũng có hỏi về phạm vi nơi ở sắp tới của cô. Nhờ thế Từ Đồ Nhiên mới biết nhà mình tình cờ có bất động sản ở cùng thành phố — Đăng ký dưới danh nghĩa anh nuôi của cô, Từ Đồ Nhiên có thể chuyển tới ở bất cứ lúc nào, cách viện Từ Tế cũng không xa lắm.
Tốt xấu gì cũng không phải ở lại bệnh viện tâm thần.
Cũng chính vì thế Từ Đồ Nhiên không hề đem theo hành lý gì, đa số đều để ở chung cư Mai Hoa, trợ lý sẽ sang lấy; khâu "dẫn người mới vào ở" theo lệ thường cũng hủy bỏ, biến thành Dương Bất Khí dẫn cô đi tham quan khắp nơi.
Tiếc là đi chưa được bao lâu, anh đã bị người ta gọi đi vì có việc. Từ Đồ Nhiên tạm thời được sắp xếp ngồi đợi trong một phòng họp vắng, bên cạnh là một quyển Hướng dẫn người mới cực dày. Theo như Dương Bất Khí nói thì là "Sợ cô chán nên cho cô đọc để giải khuây".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!