Yên lặng.
Sự yên lặng bao trùm hết trong khu làm việc.
Chẳng biết là qua bao lâu sau, mới có người từ từ tìm lại được giọng nói của mình: "Ờ thì... Bảo hành sửa chữa là sao vậy?"
Có chắc là không phải cô đang nói cấp cứu không vậy?
Hơn nữa lại còn là sửa... Sửa thế nào chứ? Mà sửa rồi thì làm sao nữa? Để cho cô tiếp tục hành hạ nó hay sao?
"Lợi hại thật." Có người nhỏ giọng nói, "Cô ấy mở đấu trường La Mã rồi cho đám này vào đánh trận đấy à?"
"Xàm xí." Có người lập tức nói lại, "Đám Thể Đáng Ghét này kẻ tám lạng người nửa cân đấy."
Làm gì mà đánh thành ra thế này được?
Vừa nói xong, trong lòng mọi người đều dâng lên sự hiếu kỳ. Nhân viên phụ trách chăm sóc khách hàng thấy không ổn nên vội xua tay: "Đừng có nói bậy nữa! Mau suy nghĩ giúp tôi đi, giờ đáp lại thế nào bây giờ?"
Nếu bảo là sẽ bảo hành sửa chữa thì chắc chắn khó mà đảm đương nổi. Chưa bàn tới việc có thể sửa được hay không vì trước tới giờ chưa có tiền lệ thế này; vấn đề là đây chính là một trùm lớn giấu mặt mà ngay cả Chủ tịch nhà mình cũng để ý đấy!
Lỡ như từ chối thẳng khiến người ta bực mình thì phải làm sao?
"Nói với chị ấy là không có bảo hành đi."
Lúc nhân viên đang sứt đầu mẻ trán, một giọng nói có chút non nớt bỗng vang lên bên cạnh: "Không bảo hành. Nhưng nếu chị ấy bằng lòng thì chúng ta có thể mua về lại."
"..." Nhân viên trực sửng sốt quay đầu lại, chỉ thấy một cô bé đang đeo cặp chẳng biết đã chen vào đám đông tự khi nào, hơn nữa còn đang thích thú nhìn vào màn hình.
Những người khác để ý tới cô bé liền vội vàng nhao nhao chào hỏi: "Sếp Khương nhỏ!"
"Chào sếp Khương nhỏ!"
Cô bé vô tư khoát tay, vỗ vai nhân viên đang trực: "Đơ ra đó làm gì, mau trả lời chị ấy đi."
"Hả... À." Nhân viên vội làm theo, gõ được nửa chừng lại thấy hơi sai sai, "Nhưng nãy tôi vừa bảo cô ấy là không thể đổi trả được rồi ạ?"
"Đơn giản thôi. Cô cứ nói chị ấy đã kích hoạt được hoạt động kinh doanh ẩn trong cửa hàng chúng ta, chiến dịch thay cũ đổi mới. Chị ấy trả lại những món đồ cũ cho chúng ta, chúng ta sẽ bán rẻ hàng mới cho chị ấy. Nếu chị ấy cần thì hoạt động này có thể giao dịch lâu dài luôn."
"... Hả?" Nhân viên chăm sóc khách hàng ngớ người ra, "Còn phải thay mới cho cô ấy nữa à?"
Đây đã là thứ khá cừ trong cửa hàng cửa họ rồi đấy... Không, phải nói là hàng hóa khá dễ chịu, thế mà lại thành ra thế này rồi. Nếu đổi cái mới thì chẳng phải sẽ lại có thêm một đống đồ làm khổ cô ấy hay sao?
"Ngốc quá, đúng là đang muốn làm khổ chị ấy mà." Cô bé thản nhiên nói, "Tôi hỏi các người nhé, vì lý do gì mà người ta mua đống Thể Đáng Ghét này hả?"
"..." Đám nhân viên yên lặng suy nghĩ một lúc, trao đổi ánh mắt với nhau, một người trong đó thận trọng nói, "Để dùng."
Cô bé: "Cụ thể hơn là?"
"Đặt mồi, hoặc là... Thăng cấp."
"Đúng thế, là thăng cấp. Tiếp xúc với Thể Đáng Ghét có cùng khuynh hướng sẽ có thể tăng xác suất vào không gian thăng cấp hơn." Cô bé giơ một ngón tay lên, "Rõ ràng đa số khách hàng của chúng ta đều là những người có nhu cầu thăng cấp. Vậy thì câu hỏi thứ hai là, những khách hàng này sợ nhất chuyện gì?"
"... Rủi ro." Có người đáp, "Không vào được không gian thăng cấp, không thăng cấp thành công. Thay vào đó là bị ảnh hưởng rồi mất kiểm soát."
Dù có là vật phẩm Thể Đáng Ghét cấp thấp nhất cũng có thể tạo ra uy h**p được, người ta vẫn phải kiêng kỵ.
"Đúng, đúng vậy." Cô bé gật đầu tán thưởng, hất bím tóc lên rồi chỉ vào màn hình máy tính, "Mấy người nhìn đi, những Thể Đáng Ghét trên ảnh này có còn rủi ro gì nữa không?"
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!