Chương 31: (Vô Đề)

[Tố chất ∙ Bà chúa Tuyết]

[Khuynh hướng: Thiên tai, trật tự]

[Cấp hiện tại: Thiên tai: Huỳnh              Trật tự: Huỳnh]

[Hiệu quả: Người sở hữu sẽ nhận được thêm khả năng chống chịu với nhiệt độ cao và giá lạnh; người sở hữu sẽ nhận được thêm khả năng di chuyển trên băng; người sở hữu có thể mở khóa hoặc nâng cấp các kỹ năng đặc biệt tương ứng khi thăng cấp.]

[Kỹ năng đặc biệt: Bà chúa Tuyết ∙ Băng số 7]

[Cấp hiện tại: Thiên tai: Huỳnh]

[Hiệu quả: Kỹ năng đặc biệt chủ động. Bất cứ khi nào bạn kích hoạt khả năng, nó sẽ nhanh chóng kết tinh chất lỏng xung quanh ở nhiệt độ phòng.]

[Lưu ý: Sức mạnh của kỹ năng này tỷ lệ thuận với cấp. Mỗi lần sử dụng sẽ có xác suất 10% rơi vào trạng thái Lý trí bất thường, một khi bị rơi vào, xin hãy tắt đi càng sớm càng tốt.]

...?

????

Từ Đồ Nhiên lẳng lặng đọc hết mớ tài liệu trong đầu, thầm thề rằng đợi khi cái hệ thống xuyên sách vô trách nhiệm của mình quay lại, cô nhất định sẽ bắt nó nâng cấp hệ thống giá trị tìm đường chết của mình lại.

Con mẹ nó, có thể nói đàng hoàng tí được không? Tách riêng từng chữ thì hiểu, nhưng ghép lại thành câu thì toàn là dấu chấm hỏi. Trước đây cũng thế, chỉ đơn giản là "đá vòng cầu" thôi mà chẳng miêu tả gì rõ, cụ thể đá thế nào cô phải từ từ thử nghiệm mới biết được; giờ thì hay rồi, thành hệ thống đố vui luôn.

Vậy làm thế nào mới kích hoạt được cái Băng số 7 kia? Rồi "Lý trí bất thường" là sao nữa? Làm sao để tắt? Hơn nữa tại sao lại là Băng số 7, băng số 1, 2, 3, 4, 5, 6 đâu; Bà chúa Tuyết là gì, họ hàng với công chúa Bạch Tuyết hả...?

Một đống dấu chấm hỏi bật ra như bóng bay, Từ Đồ Nhiên lắc lắc đầu, gạt hết chúng sang một bên rồi giơ tay vỗ lên ngực Dương Bất Khí:

"Thả tôi xuống đi..."

Dương Bất Khí "Ừm" một tiếng, vừa chạy tiếp tới trước vừa cúi đầu quan sát tình trạng của cô. Sau đó anh gật đầu như trút được gánh nặng, nhưng hoàn toàn phớt lờ cô rồi chạy tiếp.

Từ Đồ Nhiên: "..."

Dù lúc nãy hơi mơ màng nhưng chỉ chốc lát sau cô đã hoàn toàn hiểu được tình hình hiện tại — "Cõi" này đang sụp đổ, đồng thời "nó" cũng đang tấn công vào không gian độc lập của anh Vu dựng lên. Họ cần phải tránh sự đuổi giết của "nó" trong khoảng thời gian cuối cùng, cho đến khi "Cõi" này hoàn toàn sụp đổ...

Tóm lại, bây giờ không phải lúc để tranh cãi với đồng bọn vì những chuyện xàm xí như "Thả tôi xuống".

"Dự báo nguy hiểm" vang lên từ từ trong đầu có nghĩa là "nó" vẫn chưa đuổi tới kịp. Từ Đồ Nhiên bình tĩnh trở lại, quyết định để Dương Bất Khí bế mình chạy tiếp, bắt đầu yên tâm trở thành cái xác chết..... Nhưng cũng chẳng nằm được bao lâu.

Cô im lặng vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được mà vỗ lên ngực Dương Bất Khí lần nữa.

"Ờ thì, hay là thả tôi xuống đi mà. Tôi tự đi được."

"..." Dương Bất Khí nhìn cô một cái thật sâu, vẫn không đáp lại.

Không biết có phải ảo giác của Từ Đồ Nhiên không mà sao cô cứ cảm thấy trong ánh mắt vừa rồi của Dương Bất Khí như viết một câu —

"Con mẹ nó, lại giở chứng gì nữa?!"

Từ Đồ Nhiên: "..."

"Tôi không giở chứng gì hết. Chỉ muốn điều chỉnh lại tư thế thôi." Cô thành thật nói, "Cổ tôi sắp gãy rồi..."

Cô cực kỳ hoài nghi Dương Bất Khí chưa từng bế ai bao giờ. Cái tư thế này có thể nói là tệ hại thật sự.

Dương Bất Khí: "..."

Anh cảnh giác quan sát tình hình sau lưng, cuối cùng thì giảm tốc độ lại, thả Từ Đồ Nhiên xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!