Chương 30: (Vô Đề)

[Chúc mừng bạn đã đạt được 900 điểm tìm đường chết.]

[Chúc mừng bạn đã cán mốc 2000 điểm tìm đường chết. Mở khóa chức năng bổ sung — Thêm điểm kỹ năng nâng cấp]

[Chúc mừng bạn đã cán mốc 2500 điểm tìm đường chết. Mở khóa chức năng bổ sung — Vé vào Con đường hỗn loạn/Vườn thú hoang X1]

[Chúc mừng bạn, chức năng ban thưởng Thêm điểm kỹ năng đã được nâng cấp thành công...]

...

Âm thanh nhắc nhở lần lượt vang lên khiến Từ Đồ Nhiên nhất ngây ngẩn ra. Dương Bất Khí bên cạnh nhìn ra cô không ổn nên vội nắm tay cô: "Bị gì vậy?"

Từ Đồ Nhiên lắc đầu, trong não toàn là một đống chấm hỏi.

Cô không có vấn đề gì với giá trị hết. Trước đây cô đã cho "nó" đớp cứt, cướp cặp của con bé kia, sau đó thì bị ruột đuổi với vận tốc bàn thờ, rồi thử vụ nhìn lén... Cộng thêm hằng hà sa số các giá trị lẻ tẻ và giá trị tìm đường chết vốn đã gần 1800 thì lần này "mẹ" đã cho cô tới 900, vọt thẳng lên 2700, liên tục mở ra hai phần thưởng cũng chẳng có gì lạ.

Còn về vụ "Thêm điểm kỹ năng" thì thời gian có hạn, tạm thời cô không thể đọc hướng dẫn nâng cấp được — Cô chỉ để ý mỗi cái vé vào cổng gì đó...

Đó là gì?

Mảnh giấy trắng lơ lửng trong ý thức được một thứ ánh sáng kỳ lạ bao trùm khiến người ta không thể thấy rõ được hoa văn bên trên.

Từ Đồ Nhiên tự biết hiện tại không phải là lúc để suy nghĩ những thứ này, dù tò mò muốn chết cũng chỉ đành xem lướt qua hết, sau một lúc thì dồn sự chú ý lại về cửa phòng.

Cửa phòng đã bị đẩy ra một khe hở nhỏ, mùi tanh tưởi nồng nặc xông ra khiến những người bên ngoài liên tục nhíu mày — Anh Vu hít một hơi thật sâu, liếc mắt ra hiệu với những người bên cạnh.

Dương Bất Khí nắm lấy cổ tay Từ Đồ Nhiên, nhanh chóng quay người chạy ngay vào phòng bên cạnh với những người khác.

Tô Tuệ Nhi, Tiểu Cao và An Nại nghe theo kế hoạch lúc trước nên lập nhóm để canh giữa các dấu hiệu ở những vị trí khác nhau. Chỉ có Duy Duy là đứng tại chỗ để hỗ trợ — Lúc này các dấu hiệu đã kích hoạt được kết nối lại, một không gian khép kín tách biệt với Cõi đã được hình thành, vì thế không cần phải lo chuyện mọi người bị lạc nhau nữa.

Sau khi chạy tới phòng bên cạnh, đám Từ Đồ Nhiên cũng chẳng vội rời đi mà trốn ra sau cửa, lo lắng quan sát tình hình của phòng đối diện.

Cửa nhà đã mở khóa đang để ngỏ. Dường như kẻ trong phòng vẫn chưa ý thức được sự thật rằng mình đã thoát ra rồi. Từ Đồ Nhiên nhịn không nổi nữa nên vội vàng vứt bức ảnh thần bí ra ngoài, ma nữ tóc dài lập tức leo ra từ trong ảnh, mới ngoi ra được nửa người đã bị một mạch máu như trên trời giáng xuống đâm xuyên đầu.

Mạch máu đó bắt nguồn từ sau cánh cửa đang khép hờ — Thoạt nhìn nó không thô cứng mà rất mảnh khảnh, giống như xúc tu vậy, sau khi chậm rãi rụt lại vài lần, ma nữ bị đâm lập tức teo tóp tại như một quả bóng bay bị xì hơi.

Lại thêm một mạch máu mỏng nữa vươn ra từ sau cửa, giác hút côn trùng trên đầu đã mở ra, liên tục nhào tới người con ma nữ đã khô quắt. Lúc xong việc, ma nữ chẳng còn sót lại một sợi tóc, không chỉ thế mà bức ảnh sinh ra ma nữ cũng bị gặm còn một mép chút xíu.

Mọi người đang trốn trong phòng: ...

"Xem ra má này đói sắp chết rồi." Từ Đồ Nhiên nhẹ nhàng cảm khái một câu. Dương Bất Khí bên cạnh gật đầu đồng ý, phát hiện hai tay cô đang vô thức run lên nên bèn an ủi một câu "Đừng sợ".

Từ Đồ Nhiên đang ôm máy ảnh: ...

Nói ra chắc anh không tin, nhưng thật ra không phải tôi mà là máy ảnh trong tay tôi run.

Sau khi ăn xong, đám mạch máu kia lại rụt về sau cửa. Từ Đồ Nhiên bất lực, chỉ đành chụp thêm vài bức ảnh nữa vứt ra — Nói thật thì cô thấy bây giờ mình cực giống với lần đầu đi tới quán cà phê mèo, để dụ đám meo meo lạnh lùng nấp trong ổ mà phải cật lực lấy đồ ăn ra, quan trọng là nó ăn xong mà vẫn hờ hững mới chết..... Không, theo một góc độ nào đó, cô còn chẳng được như thế. Ít ra người ta dỗ dành meo meo xinh xắn, còn cô lại đang dỗ thứ gì đây.

Từ Đồ Nhiên càng nghĩ càng thấy chán, may mà sau nhiều lần cống nạp đồ ăn, cuối cùng cũng có hiệu quả rồi — Lần này sau khi ăn xong, đống mạch máu mảnh khảnh kia không rút về nữa mà bắt đầu dò dẫm trong không gian chung quanh.

Ngay sau đó, một bàn tay đặt lên cánh cửa đang khép hờ.

Đó là một bàn tay khô quắt. Làn da mỏng trên xương cốt đã biến thành màu đen. Sau khi đặt tay lên cánh cửa khép hờ rồi kéo nó ra sau, thứ đầu tiên lộ ra không phải đầu mà là bụng.

Cái bụng đó bị trướng lên cực lớn, lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi, tựa như có ai đó đã nhét một đứa trẻ 3 – 4 tuổi dưới lớp quần áo kia vậy — Mà những mạch máu nhỏ kia xuất phát từ dưới cái bụng tròn vo này.

"Chuyện gì đây?" Anh Vu kinh ngạc, "Nó mang thai sao? Của ai?"

Chuyện này đã khiến mọi người nhao nhao nhìn theo. Từ Đồ Nhiên nói: "Chắc chắn là Tra Nhược Ngu rồi, nghĩ gì vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!