Tiếng hét lần này là từ một nữ sinh — Chỉ một tiếng đó chứ chẳng còn gì nữa.
Từ Đồ Nhiên vội vàng ăn nốt một miếng kẹo cầu vồng nữa.
Lớp trưởng bên cạnh lo lắng vọt lên: "Sao thế?"
"Tiểu Mễ mới rút được thẻ sự kiện!" Có người trả lời ngay, giọng điệu hơi mông lung, "Cậu ấy, ừm, hình như cậu ấy bị hình bên trên dọa sợ."
"Hả?" Lớp trưởng vội vàng đi tới bên cạnh Tiểu Mễ.
Chỉ thấy mặt mày cô ta tràn đầy vẻ sợ hãi.
Còn trước mặt cô ta là một tấm thẻ đã được lật.
Trên thẻ đó chỉ có hình vẽ một cái tủ mở hờ.
"Chỉ thế thôi à? Có gì mà sợ?" Cố Thần Phong ở bên cạnh nói.
"Không, không phải…" Tiểu Mễ vẫn chưa tỉnh hồn lại, "Vừa rồi, lúc tôi lật ra… Bên trong có một người phụ nữ."
"… Hả?"
"Thì lúc tôi lật ra, trong cái tủ có một người phụ nữ!" Tiểu Mễ lên giọng, "Tay cô ta đang vịn trên cửa tủ, trên ngón tay đều đầy bụi, đang dò dẫm nhìn ra ngoài… Ai ngờ chỉ chớp mắt một cái, cô ta đã biến mất tăm rồi!"
Lúc cô ta nói, giọng vẫn còn run rẩy, thoạt nhìn có vẻ như không nói dối.
Nhưng những người khác nhìn tấm thẻ hồi lâu vẫn chỉ thấy có cái tủ quần áo mà thôi.
Những học sinh đang đứng quanh cái bàn nhìn nhau, ngoài lớp trưởng ra, chẳng ai để ý tới chuyện này: "Chắc chỉ nhìn lầm thôi mà, chẳng phải chúng ta đang dùng cái đèn pin nhỏ kia sao? Nhiều khi là bị chói mắt thôi ấy mà."
"Đúng đúng đúng, chắc thế đấy."
"Nhắc mới nhớ, trên thẻ ghi gì vậy?"
Chỉ một câu đã khiến người dồn hết sự chú ý tới tấm thẻ sự kiện trên tay của Tiểu Mễ.
Lớp phó thể thao thuận tay cầm tấm thẻ lên, soi dưới đèn pin rồi đọc từng chữ rõ ràng:
"Sự kiện: Bạn vô tình phát hiện ra tủ quần áo phong ấn ma nữ.
Không lâu nữa ả sẽ ra khỏi tủ, trong vòng 3 phút tới, đã đi vòng quanh các phòng trong homestay… Đồng thời phải dẫn theo 1 người trong số những người còn lại…"
Lớp phó thể thao đọc xong, giọng điệu trở nên rất cổ quái: "Sau khi tủ quần áo xuất hiện, các bạn sẽ có 5 phút để chuẩn bị.
Đứa trẻ may mắn? Hay đứa trẻ xui xẻo? Chắc chắn ma nữ thích đứa trẻ có thành tích tệ nhất rồi."
Vừa dứt lời, xung quanh bỗng im bặt.
Vài giây sau mới nghe lớp phó thể thao cười nói: "Ờ thì, hình như lần đầu tiên rút phải sự kiện thế này nhỉ? Hẳn chỉ là chơi trốn tìm…"
Chưa nói hết câu, một tiếng "Ầm" đã vang lên, căn phòng đột nhiên rơi vào bóng tối mù mịt khiến họ lại hét lên!
Trong bóng tối, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay lớp phó thể thao.
Mọi người đều vô thức đi về phía cậu ta, nhưng ngay sau đó lại vang lên một tiếng "Bốp" — Căn phòng tự động có điện, sáng trở lại.
Nhưng chẳng ai thấy vui vẻ gì nổi nữa.
Vì bên ngoài cửa sổ vẫn tối đen — Có trời mới biết, giờ mới hơn 3 giờ chiều, sao sắc trời lại mù mịt như thế được cơ chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!