Chương 29: (Vô Đề)

Gian phòng này lạnh tới lạ thường.

Hơi lạnh túa ra từ khắp hướng. Trong lòng Từ Đồ Nhiên khẽ động, cô chợt nhớ ra bên ngoài phòng ngủ của cô bé kia dường như cũng lạnh như thế..... Trong cuốn sổ nó đã ghi gì nhỉ? Hình như là "Bên ngoài lạnh lắm, mình không ra được" thì phải?

Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Từ Đồ Nhiên, lập tức soi chiếu cho muôn vàn ý nghĩ. Nhưng cô biết bây giờ không phải lúc suy nghĩ liên miên mà phải tập trung tinh thần, nấp trong lớp màng của Duy Duy.

Gần như ngay sau khi cô nấp vào, cửa phòng dẫn họ tới đã mở ra.

Ghi nhớ lời dặn ban nãy của Duy Duy, dù trong lòng muốn chết nhưng Từ Đồ Nhiên vẫn nhắm hai mắt lại — Tầm mắt bị che khuất, cảm giác về nó đã trở nên cực kỳ rõ ràng..... Rõ ràng là trong đó có còn chút méo mó.

Cảm giác bí bách mạnh mẽ lại xuất hiện, càng lúc càng gần, chỉ trong một thoáng mà cô đã cảm thấy sau lưng mình ướt đẫm. Bên tai cô lại vang lên những âm thanh kỳ dị như có hàng vạn con côn trùng đang bay xung quanh, lại như có vô số người đang thì thầm nói chuyện kế bên. Những tiếng lảm nhảm lại cực kỳ vang dội, ùng ục cực lớn, cô vô thức liên tưởng tới những mạch máu tráng kiện trên người đám quái kia.

Dường như có ai đó đang nói chuyện với cô. Cô không nhớ được bất cứ từ nào nó nói, thế mà lại vô cớ hiểu nghĩa của nó.

Nó như đang nói rằng, mở mắt ra đi, nhìn ta này..... Không được.

Nhìn ta đi. Để ta thấy được ánh mắt của mi đi..... Không được. Bên này vẫn còn những người khác nữa... Tuyệt đối không được...

Nhìn về phía ta đi. Để ta được thấy mi nào.

Cơ thể của Từ Đồ Nhiên không tự chủ được mà run lên, cực kỳ kháng cự nhưng mí mắt lại khẽ giật giật như sắp mở ra.

Đúng lúc này — Cô cảm nhận được một sự ấm áp đến lạ.

Có gì đó đã che mắt cô tại. Ấm áp và dày dặn. Bóng tối nặng nề bao phủ xuống, trái tim Từ Đồ Nhiên run lên, lập tức bừng tỉnh lại.

Sau đó cô ý thức được rằng... Hình như sự tình có hơi tệ.

Âm thanh hư ảo rút đi như thủy triều, tiếng động chân thực vang lên bên tai. Tiếng thú hoang th* d*c và mùi máu tanh tưởi gần trong gang tấc —

Thứ đó, nó đang tìm kiếm họ trong phòng này. Mà rõ ràng là nó sắp đụng tới chỗ ẩn náu của họ rồi..... Nó có thể cảm nhận được họ không? Nếu họ bị đụng thì có bị bại lộ không? Cửa ở hướng nào? Sao đám ma nữ trong ảnh kia vẫn chưa có động tĩnh gì thế?

Suy nghĩ của Từ Đồ Nhiên liên tục xoay vòng, cơ chân căng cứng, sẵn sàng lao tới, chỉ cần thời khắc tồi tệ nhất xảy ra, cô sẽ lập tức thực hiện một cú đá vòng cầu đúng chuẩn ngay.

Đúng lúc này, cô bất chợt nghe một trận náo loạn.

Âm thanh đó cô nghe thấy không chân thực lắm, hình như phát ra từ phòng bên cạnh. Cánh cửa bị khóa phát ra tiếng kêu khóc gào thét quỷ dị, bị đập ầm ầm, chốt cửa cũng liên tục động đậy như có người đang gấp ra ngoài vậy.

Rõ ràng "nó" đã bị tiếng động đó thu hút sự chú ý — Hơi thở và mùi tanh vốn gần trong gang tấc lại bắt đầu xa dần, Từ Đồ Nhiên biết ván cược này mình đã thắng rồi.

Những ma nữ trong ảnh chụp bị nhét trong căn phòng bị khóa kia đã "nở" rồi. Đối diện với Vật Cộng Sinh, chúng sẽ hoàn toàn trở thành con mồi, trong cơn hoảng loạn thường gây ra một vài tiếng động. Mà đối với "nó", kẻ đã tự tay nhốt Vật Cộng Sinh lại, trong căn phòng đáng lẽ nên yên tĩnh lại phát ra tiếng động lạ cũng đủ để "nó" phải chú ý rồi.

Quả nhiên, "nó" đã bị dụ dời mắt đi. Móng vuốt sắc nhọn trượt dài trên đất phát ra âm thanh chói tai, hẳn là "nó" đã đi tới trước cửa phòng bị khóa rồi.

— Chỉ nghe được một tiếng "Tí tách", mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khắp phòng. Lúc này, lại nghe "Cạch" một tiếng.

"Nó" đã mở cánh cửa phòng bị khóa.

"Nó" đi vào trong.

Lần này không cần Từ Đồ Nhiên nhắc, những người khác cũng biết nên làm thế nào — Chẳng biết là ai đã dẫn đầu, Từ Đồ Nhiên chỉ cảm thấy cả người mình như được kéo lên từ dưới đất, lúc phản ứng lại được đã bị người ta kéo đi chạy ra khỏi căn phòng rồi.

Bàn tay che khuất tầm mắt của cô đã được thu lại. Cô cố gắng chớp mắt, cật lực thích ứng lại với ánh sáng đột ngột trở lại và tầm nhìn đang hoa lên, chẳng biết đã chạy qua bao nhiêu phòng, mãi tới khi âm thanh cảnh báo nguy hiểm trong đầu yên lặng trở lại —

Cô thở ra một hơi, vất vả mở miệng: "Hình, hình như là an toàn rồi đấy."

Chẳng ai thèm để ý tới cô, Từ Đồ Nhiên bất lực chỉ có thể để mặc bản thân bị kéo chạy tiếp, chạy qua hai phòng nữa, lão đại có cấp cao nhất mới dừng lại.

"Hình như là cắt đuôi được rồi." Ông ta cõng người trên vai, hơi quay đầu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!