Chương 28: (Vô Đề)

... Đệch, kỳ lạ.

Đó là phản ứng đầu tiên của An Nại.

— Phản ứng thứ hai là, để xem lại lần nữa.

Sau khi nhìn lại, cuối cùng An Nại cũng hạ quyết tâm lấy dao chém tới con ma nữ đang lao về phía mình, sau đó lần theo sợi dây màu đen rồi cẩn thận đi ra ngoài.

Căn phòng bên ngoài đều đã bị thay đổi, thoạt nhìn có vẻ hơi lạ. Gã men theo dây đi qua được hai phòng, lúc ở phòng thứ ba thì bỗng dưng trợn tròn mắt.

"Duy Duy?" Gã kinh ngạc nói, "Cô vẫn ổn đấy chứ?"

Trong phòng, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang ngồi xổm trước sợi dây, trầm ngâm quan sát, nghe thế thì lạnh nhạt nhìn gã một cái rồi khẽ gật đầu: "Ừm."

An Nại nhìn lướt qua một vòng rồi bước vào: "Cô cũng đang nghiên cứu thứ này à?"

"Ừm." Duy Duy gật đầu, "Lạ quá."

Thực sự quá kỳ lạ, ma nữ dẫn đường, mà sợi dây đen buộc trên người nó rõ ràng lại xuất phát từ một Thể Đáng Ghét có cấp cao hơn. Danh thiếp đính trên sợi dây có logo ngọn đuốc, tên cũng là người cô ta quen biết, nhưng chất liệu để viết chữ thì hơi lạ lẫm...

Tuy nhiên cũng không phải là quá lạ. Cô ta cứ luôn cảm thấy mình đã thấy ở đâu rồi, chỉ là nhất thời không thể nhớ ra nổi.

Tựu chung lại là rất kỳ lạ.

Vì thế lúc đó dù có thấy ma nữ, cô ta cũng không tùy tiện hành động mà tránh sang bên cạnh, chờ cho con ma nữ bò đi — Cô ta hiểu nếu cách này có tác dụng thật thì chưa biết chừng đằng sau sẽ có người khác lần theo sợi dây để đi tới chỗ mình. Tới đó rồi hẵng quyết định.

Dù sao cũng là đồng nghiệp cộng tác đã lâu, An Nại lập tức hiểu được suy nghĩ của cô ta, gã bèn chỉ vào cánh cửa đang khép hờ đằng sau: "Cùng đi không?"

Duy Duy suy nghĩ một lát, không tỏ thái độ gì mà chỉ hỏi ngược lại: "Đằng sau còn người nữa không?"

"..." An Nại ngớ ra, hồi lâu sau mới đáp, "Chắc là không. Tôi đã xử con ma nữ kéo dây kia rồi..."

Duy Duy nhìn gã với vẻ trách móc rồi bất đắc dĩ thở dài, đi tới bên cửa gã đang đứng. Hai người lần lượt đóng cửa để chứng minh thân phận trước, sau đó cùng nhau đi theo sợi dây màu đen.

Đi qua một phòng khác, lại bắt gặp một con ma nữ kéo theo sợi dây đen đang từ từ bò qua phòng. Lần này An Nại không ra tay nữa mà cũng dùng chiêu né sang một bên của Duy Duy, mãi tới khi tận mắt trông thấy ma nữ rời khỏi phòng mới tỏ vẻ khó tin: "Chuyện gì đây? Bán sỉ à? Sao lại còn nữa?"

Duy Duy cũng không hiểu nên lắc đầu, vẻ mặt có đôi chút kinh ngạc.

An Nại nhìn cô ta một cái thật sâu, cuối cùng nói ra sự nghi ngờ mình luôn canh cánh mãi trong lòng: "Cô nói xem, có khi nào đây là cái bẫy của Thể Đáng Ghét không?"

"... Không đâu." Lần này Duy Duy đáp lại rất dứt khoát, lý do cũng khá đơn giản.

"Nó không có vạn năng như thế."

An Nại: ...

Được rồi, đủ chứng đủ lý, cô thuyết phục được tôi rồi đấy.

"Hơn nữa đó là danh thiếp của Dương Bất Khí." Duy Duy nói tiếp, "Chữ này cũng thế."

Cuối cùng cô ta cũng nhớ ra được mình đã trông thấy ánh sáng lục kỳ lạ này ở đâu rồi. Đó chính là "chất độc" của Dương Bất Khí — Chỉ là không hiểu sao anh lại phải dùng thứ này để viết chữ thôi.

"Dương Bất Khí à." An Nại như đang nghĩ ngợi điều gì đó, "Tôi có từng tiếp xúc với anh ta. Dù có hơi lạnh lùng kiêu ngạo nhưng rất giỏi, là một người đáng để tin cậy."

Chắc sẽ không thông đồng với Thể Đáng Ghét làm bậy, gây ra mấy chuyện kỳ quái... đâu nhỉ?

Hai người nhìn nhau, cùng lúc nhớ tới một cái mác khác được dán trên người Dương Bất Khí — Viện Từ Tế.

"... Thôi, cũng chẳng còn cách nào khác." An Nại chần chừ một lúc rồi vẫn hạ quyết tâm, "Đã tới nước này rồi, dù thế nào cũng phải tìm cách tụ họp lại đã..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!