[Chúc mừng bạn đã đạt được 10 điểm tìm đường chết.]
[Chúc mừng bạn đã đạt được 10 điểm tìm đường chết.]
[Chúc mừng bạn đã đạt được 10 điểm tìm đường chết.]
...
Gần như là mỗi lần viết xong chữ "đớp cứt", trong đầu Từ Đồ Nhiên đều có một tiếng thông báo như thế vang lên.
Dù rất chê những gì mình đang viết, nhưng không thể không thừa nhận rằng tiếng thu hoạch liên tục này khiến người ta thoải mái vô cùng.
Từ Đồ Nhiên lẳng lặng gật đầu, cảm thấy hơi hơi may mắn. Nãy cô chỉ thử viết một chút, ai ngờ được thật, mà hình như mình cũng không bị tẩy não như bọn Dương Bất Khí đã nói...
Vậy nhiều khi ngoài "đớp cứt" ra, mình có thể thử thứ khác thì sao?
Ví dụ như rao giảng rằng "nó" có thể tự giết bản thân? Thế thì nó có làm không nhỉ? Nếu làm thế thì chẳng phải đã giải quyết được mọi chuyện rồi sao? Hoặc giả cô có thể tán thưởng sự nhân từ của nó, nhân từ tới mức chủ động hóa giải "Cõi", thả tất cả mọi người đã bị dẫn vào...
Từ Đồ Nhiên càng nghĩ càng lấn sâu, trong bất giác, tốc độ bút càng lúc càng nhanh.
Nhưng ngay lúc đó, chân bỗng đau nhói.
Cô bị cơn đau làm cho tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn mới thấy chân Dương Bất Khí đang đạp lên mu bàn chân mình, nghiền một chút rồi mới thu về.
Từ Đồ Nhiên: ...?!
Trong lòng cô thầm chửi thề một tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn mặt Dương Bất Khí, thấy anh đang dùng ánh mắt ra hiệu về phía tờ giấy của mình, môi mím chặt, không khỏi lộ vẻ lo lắng.
Từ Đồ Nhiên nhìn theo ánh mắt của anh, lập tức giật mình — Lúc này cô mới phát hiện trên tờ giấy của mình đã có thêm vài dòng chữ tự bao giờ.
Nét chữ lúc đầu luôn tương đồng với nét chữ của cô, kiểu chữ cũng đúng. Nhưng càng về sau càng lộn xộn, những đường nét như muốn bay lên trời, mà đáng sợ hơn là nội dung trong đó —
Tất cả đều là ca ngợi và tán dương. Ca ngợi sức mạnh của "nó", tán dương sự nhân từ của "nó"..... Chuyện gì thế này? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế?
Từ Đồ Nhiên bất chợt thấy hơi hoảng, tranh thủ gạch bỏ hết mấy dòng đó. Giọng nói của Dương Bất Khí lại vang lên bên cạnh:
"Đừng nghĩ tới những chuyện khác nữa, cứ viết theo suy nghĩ lúc đầu của cô đi. Cô càng để ý tới nó thì nó sẽ càng chú ý tới cô — Hiểu chưa?"
Trong lòng Từ Đồ Nhiên đã hơi rối, cô thấp giọng đáp lại, thở một hơi thật sâu rồi lén nhìn thoáng qua phía cô bé, thấy nó không để ý tới mình thì vội vàng gạch lên mấy dòng chữ kia, gạch tới mức không đọc được chữ nữa mới thôi. Sau đó cô nhanh chóng suy nghĩ lại, bắt đầu sáng tác bài văn ca ngợi của mình, tiếp tục cho người cha vĩ đại kia đớp cứt.
Sau khi tập trung tinh thần, sự hoảng hốt vì bị viết thay kia đã không xuất hiện lại nữa. Từ Đồ Nhiên khẽ thở phào, nhìn thoáng qua Dương Bất Khí rồi lại biến sắc.
"Dương Bất Khí? Dương Bất Khí! Anh nhìn xem mình đã viết gì kìa?!"
Cô khẽ gọi, Dương Bất Khí nghe vậy thì nhìn sang, vẻ mặt mờ mịt nhưng cây bút trong tay vẫn không hề dừng lại. Từ Đồ Nhiên nhắc lại mấy lần, anh lại như hoàn toàn không phát hiện ra vấn đề gì. Từ Đồ Nhiên hết cách, chỉ có thể bắt chước cách làm lúc nãy của anh, đưa chân qua rồi ra sức giẫm mạnh!
Dương Bất Khí "Ui da" một tiếng, ánh mắt lập tức thay đổi: "Sao thế?"
Từ Đồ Nhiên lại ra hiệu anh nhìn xuống giấy lần nữa. Dương Bất Khí mờ mịt cúi đầu xuống, lập tức hít vào một hơi —
Giống như Từ Đồ Nhiên lúc nãy, trên giấy của anh cũng có thêm vài thứ.
Những nét vẽ bậy bạ trong lúc vô tình đã ngay ngắn lại, sắp xếp thành những từ ngữ ca tụng như những tiếng hò hét xuất phát từ nội tâm.
Dương Bất Khí cảm thấy sống lưng lạnh băng, vội vàng xóa hết tất cả các chữ viết. Anh thấp giọng cảm ơn Từ Đồ Nhiên đã nhắc nhở, sau đó lập tức dồn sự chú ý của mình lên trang giấy.
Nguy hiểm thật sự. Bây giờ anh mới ý thức được điều này.
Anh biết lúc này càng suy nghĩ nhiều về "nó" sẽ càng dễ bị ảnh hưởng. Nhưng vừa rồi anh chỉ để ý tới Từ Đồ Nhiên, suy nghĩ rằng lỡ bài văn cô viết chọc giận "nó" thì phải làm thế nào — Ai ngờ chỉ mới có thế mà đã bị ảnh hưởng rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!