[Kỹ năng đặc biệt: Thỏ điên ∙ Chân thỏ xui xẻo]
[Cấp hiện tại: Hỗn loạn: Huỳnh Thú hoang: Huỳnh]
[Hiệu quả: Kỹ năng đặc biệt chủ động. Có thể kích hoạt với bất cứ thực thể phi nhân loại nào. Mỗi lần đá vòng cầu mục tiêu thành công sẽ tạo ra hiệu ứng đông cứng và hỗn loạn nhất định cho đối phương. Chênh lệch cấp giữa mục tiêu và bạn càng lớn thì thời gian hiệu quả kéo dài và mức độ ảnh hưởng sẽ càng ít. Mỗi lần chỉ có thể kích hoạt với một mục tiêu, không được sử dụng cộng dồn, không cần thời gian cooldown.]
Từ Đồ Nhiên: ...
Lướt qua nhanh đống văn bản lộn xộn này, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ —
Đệch. Giờ cô ra ngoài còn kịp không vậy?
Đằng nào cũng kiếm được 500 điểm tìm đường chết rồi, có bỏ trò bất khả thi này cũng chẳng có gì phải ngại cả.
Tất nhiên không phải là chê kỹ năng này dở. Suy cho cùng thì nó vẫn là một kỹ năng khống chế khá mạnh, hơn nữa lại không cần cooldown, đá ai là khống chế được kẻ đó ngay — Nhưng vấn đề là, đá vòng cầu? Đá vòng cầu ư?!
Thế thì tốt xấu gì cũng nên tốn thêm tí mực để cho tôi biết "đá vòng cầu" là cái quái gì đi chứ? Cứ giơ đại chân đạp thôi à?
Người chỉ luôn biết đi theo con đường quơ quào lung tung như Từ Đồ Nhiên rất là cạn lời..... Thôi, mở cũng đã mở rồi, ra thế quái nào được nữa.
Từ Đồ Nhiên đứng tại chỗ hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng rồi chuyển sự chú ý tới căn phòng hiện tại.
Giờ xem ra cô đã đoán trúng rồi — Nghi thức ở tầng 15 vẫn hoạt động, bất cứ ai tiếp xúc đều sẽ bị ảnh hưởng, mà ảnh hưởng đó xuất hiện trên "chìa khóa" của họ.
Chìa khóa vẫn là chìa khóa đó, cửa cũng y nguyên. Nhưng không gian sau cửa cũng lặng lẽ thay đổi, một khi bước vào là sẽ bị đưa vào một thế giới khác ngay.
Đây hẳn là "Cõi" mà Dương Bất Khí đã nói... Từ Đồ Nhiên âm thầm đưa ra kết luận.
Nếu thế thì thái độ kỳ quái của Tra Nhược Ngu cũng hợp lý — Thực chất hắn không muốn tới 1501 mà là Cõi này.
Vì thế hắn mới liên tục lấy chìa khóa thử nhiều lần như thế, vì thế nên hắn mới hỏi người ta có thấy "chìa khóa" của mình không... Thật ra hắn đang cần chìa khóa có thể bước vào "Cõi" này.
Còn về lý do tại sao người không muốn thì bị kéo vào cả đám mà kẻ thật sự muốn vào lại sống chết không vào được, đó không phải là thứ nằm trong phạm vi tự hiểu được của Từ Đồ Nhiên.
Cô yên lặng ngẫm nghĩ, nhìn không gian xung quanh lần nữa.
Lúc này, tường phòng khách đã hoàn toàn đi đổi hết. Màu đỏ tươi và cảm giác như thịt rã đông khiến Từ Đồ Nhiên không khỏi hoài nghi rằng có khi nào mình đã bị vứt vào trong bộ đồ lòng của con quái vật nào đó không. Sàn và trần nhà thì vẫn cứng cáp y như cũ.
Cửa ra vào và cửa sổ đã biến mất hết, không những không có cách ra ngoài mà đến cả việc đi vào những phòng khác cô cũng chẳng làm được, chuyện này đồng nghĩa với việc Từ Đồ Nhiên đã bị giam cứng trong một không gian giới hạn.
Bày trí trong phòng khách vẫn giống như lần đầu tiên cô trông thấy, cái ba lô đen kia vẫn êm đềm nằm ở chỗ cũ. Từ Đồ Nhiên thử một chút, phát hiện điện nước vẫn dùng bình thường, trái cây trong tủ lạnh cũng không có gì lạ. Cô cắn một quả táo nhỏ trong miệng, thử mở cái ba lô rồi lôi ra một chiếc áo sơ mi nam màu đen — Theo kích cỡ thì chắc là cửa Dương Bất Khí. Trong đó còn có một hộp danh thiếp trong suốt nhỏ, bên trong chính là loại danh thiếp mà Dương Bất Khí đã đưa cho cô khi trước.
Nói cách khác, chủ nhân của cái ba lô này là Dương Bất Khí.
Thế có nghĩa là phòng khách cô thấy lúc vào cửa hẳn là phòng khách thực sự mà Dương Bất Khí đang sống. Chỉ là không biết những thứ hiển hiện trước mắt cô lúc này là phục dựng từ phòng khách thật ra, hay là một không gian đã được tách biệt và niêm phong khỏi thực tế nữa.
Dù cho thế nào đi nữa, sự thật vẫn là Dương Bất Khí không có ở đây. Từ Đồ Nhiên thầm nhẩm thời thế cấp bách, có gì cũng đừng trách tôi nhé, sau đó lục lọi ba lô một hồi mới tìm được một con dao gấp và một bình tưới nhỏ cỡ lòng bàn tay chứa một chất lỏng gì đó. Vì thấy đã hơi quá đáng nên cô quải luôn cái ba lô lên vai.
Trên bàn còn có hai cục kẹo bạc hà, cô không khách sao mà lấy luôn, thấy đã vét hết, chợt liếc thấy hộp danh thiếp bên cạnh, trong lòng Từ Đồ Nhiên hơi động, mở ra rồi cầm vài tấm.
Vốn dĩ cô nghĩ tờ giấy nhỏ thế này có thể dùng để ghi chú gì đó, hơn nữa cũng có thể dùng để đánh dấu nên nên cầm theo một ít để dự phòng; sau khi lấy danh thiếp ra, cô lại phát hiện điều gì đó kỳ lạ.
— Mặt sau của một số danh thiếp đã bị người ta vẽ lên.
Chỗ lúc đầu là hoa văn bó đuốc cháy rực đã bị người ta dùng bút đỏ vẽ bậy lên, để lại một mảng màu đỏ.
Không phải tất cả danh thiếp đều bị vẽ, nhưng có thể nhìn ra tâm trạng của người vẽ bậy không mấy tốt lành, mỗi bút tích đều để lộ ra sự tức giận.
Từ Đồ Nhiên không biết mấy dấu này từ đâu mà ra, nhưng cô có thể khẳng định đây chắc chắn không phải do Dương Bất Khí làm — Dương Bất Khí rất xem trọng ký hiệu này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!