Tầng 15.
Từ Đồ Nhiên lạnh mặt đưa trả tờ quy tắc cho Tiểu Trương đứng kế bên, đầu óc nhanh chóng vận động, suy nghĩ xem làm thế nào mới nắm được cơ hội rồi bước lên trước quan sát.
Tất nhiên, cô đã hỏi Dương Bất Khí trước theo quy tắc — Từ Đồ Nhiên hỏi rất thản nhiên, nếu lỡ có người bước vào tầng 15 thì sẽ ra sao, có gây phiền hà rắc rối gì cho họ không; Dương Bất Khí chỉ nghiêm túc nói: "Thật ra không có ảnh hưởng gì tới chúng tôi, nhưng theo những trường hợp trước đây thì 80 – 90% người lên tầng 15 sẽ bị mất tích."
Lúc anh nói còn cố tình nhấn mạnh như đang cảnh cáo Từ Đồ Nhiên đừng có làm bậy.
Từ Đồ Nhiên gật đầu, hạ quyết tâm mình sẽ tự bước lên xem xét — Sau đó nhanh chóng quay về, chắc không tới mức kéo người khác xuống nước được đâu.
Còn việc triển khai kế hoạch cụ thể thì thực chất cũng rất đơn giản.
Chỉ chốc lát sau, Dương Bất Khí lại nhận được thông tin từ bên ngoài báo rằng họ đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu rồi. Cùng lúc đó, Từ Đồ Nhiên cũng đã chuẩn bị xong đồ đạc của mình. Cô lấy ra đống đồ thần bí của mình mua, giấy bạc để gói hàng, chọn ra vài món đồ rồi gói chúng lại để lát nữa cầm theo lên lầu; Dương Bất Khí lại cứ nghĩ cô đang chuẩn bị đồ tự vệ nên còn cố tình khích lệ vài câu.
Vài giây sau, ngoài cửa lại vang lên tiếng va đập, nhưng không có lần thứ hai mà im bặt, thay vào đó là tiếng người gào thét điên cuồng — Dương Bất Khí biết bên ngoài đã tới giúp nên lập tức mở cửa xông ra ngoài, bóng dáng anh nhanh chóng biến mất trong hành lang.
Ngay khi Dương Bất Khí đi, Từ Đồ Nhiên cũng không còn kiêng kỵ gì nữa. Cô cầm theo một đống đồ bước ra ngoài, vội vàng ném vài con rối và một đống ảnh vào người Tra Nhược Ngu, sau đó lẻn vào hành lang trong lúc không ai để ý.
Cô biết chắc chắn hiện tại Dương Bất Khí đang ở tầng 13, vì thế vừa vào hành lang đã chạy thục mạng lên lầu. Cô không biết tầng 15 sẽ mở ra khi nào, sau khi mở sẽ trông thế nào nên cứ chạy thẳng lên tầng cao nhất rồi lặng lẽ chờ đợi ở hành lang.
May là những vấn đề trên đã rất nhanh có câu trả lời — Cô đợi ở hành lang tầng cao nhất chưa được bao lâu thì đột nhiên trời đất quay cuồng, đợi tới lúc tầm mắt khôi phục lại, rõ ràng cảnh tượng trước mặt đã thay đổi.
Hành lang thì vẫn y cũ, nhưng cầu thang đã không còn là cầu thang khi trước. Rõ ràng cô đang ở trên tầng 16, không còn đường nào dẫn lên trên được nữa; nhưng lúc này đây, cuối hành lang lại xuất hiện thêm một cái cầu thang nữa, hơn nữa còn có 2 lối — Trông như một ngã ba, không biết là dẫn tới chỗ nào.
Cầu thang đi xuống cũng có thay đổi, nó chia ra thành hai, Từ Đồ Nhiên nhìn xuống thì phát hiện mỗi cầu thang đều dẫn ra một hành lang độc lập.
Cô lại bước ra khỏi hành lang nơi mình đang đứng, nhìn số tầng trước mặt, chợt phát hiện chẳng hiểu sao mình đang đứng ở tầng 16 mà lại nhảy tới tầng 11 rồi.
Từ Đồ Nhiên chán ngán, chọn bừa một cầu thang hướng lên trên, nhưng đó không phải tầng 12 mà là tầng 9..... Đệch, chẳng trách họ bảo sau khi dấu hiệu có hiệu lực thì có thể nhốt Tra Nhược Ngu vào hành lang này.
Họ biến luôn chỗ này thành một mê cung, cứ thế mà người bên trong cứ bị xoay mòng mòng.
Nhắc tới dấu hiệu, cô thật sự phát hiện một ký hiệu lạ ở trên tường hành lang. Ký hiệu màu đỏ sẫm, nhấp nháy trên tường; bên cạnh là một tờ quy tắc, Từ Đồ Nhiên tới gần, lướt mắt đọc qua, phát hiện nó dành cho những người canh giữ hành lang và những kẻ xui xẻo lỡ lạc vào đây đọc.
Nói đơn giản thì người canh giữ có nhiệm vụ vừa duy trì hoạt động của dấu hiệu ở các tầng, vừa tuần tra trong hành lang, giúp người đi nhầm và cẩn thận tránh né Tra Nhược Ngu đang đi bên trong; còn người đi nhầm thì phải nghe theo tất cả các sắp xếp của người canh giữ, nếu lỡ xui mà không gặp được người canh giữ thì phải tự giác chờ bên cạnh dấu hiệu.
Trong đó cũng có ghi chi tiết về việc nên làm gì để tự cứu mình trong trường hợp đang chờ mà gặp phải Tra Nhược Ngu — Tất nhiên, vẫn nhấn mạnh câu đó, không được vào tầng 15.
Nói làm như dễ tìm tầng 15 lắm ấy... Từ Đồ Nhiên mím mối, vì lo sẽ đụng phải người canh giữ nên không dám ở lâu mà lập tức lẳng lặng bỏ đi.
Cô rón rén đi tiếp trên cầu thang, sau khi đi lên đi xuống mấy lần, cuối cùng trời không phụ người có lòng, ít ra cô cũng đã tìm được quy luật — Hóa ra mỗi tầng đều sẽ có 4 cầu thang thông lối. Mà 4 cầu thang này lần lượt sẽ dẫn lên 1 tầng, lên 2 tầng, xuống 1 tầng, xuống 2 tầng. Lên xuống cầu thang cũng chẳng có ý nghĩa gì, đi lên có thể sẽ dẫn xuống 2 tầng, như kiểu lúc nãy cô đi lên từ tầng 11 nhưng lại xuống ngược tầng 9 vậy.
Còn chuyện cầu thang nào dẫn lên 1 tầng, cầu thang nào dẫn xuống 1 tầng thì lại hoàn toàn ngẫu nhiên, không có quy luật gì cụ thể, hơn nữa một khi đã bước vào tầng mới thì dù có quay lại đường cũ cũng chưa chắc đã quay lại được tầng ban nãy.
Từ Đồ Nhiên hết cách, chỉ có thể đi bậy bạ, cho tới khi đụng được tầng 13 mới áp dụng được chiêu dò đường bằng giá trị tìm đường chết — Cô chọn bừa một cầu thang rồi đi lên, nếu giữa đường lên không nghe được âm thanh thông báo điểm thì sẽ lùi về, chọn cầu thang khác rồi lên tiếp.
Cứ thế sau 3 lần thử, quả nhiên cầu thang xác định bằng phương pháp loại trừ này là chính xác. Từ Đồ Nhiên dùng sự kiên nhẫn cuối cùng còn sót lại của mình lao tới, quả nhiên lúc mới đi được nửa đường đã nghe tiếng thông báo điểm tìm đường chết —
[Chúc mừng bạn đã đạt được 30 điểm tìm đường chết!]
... Từ Đồ Nhiên suýt phun ra một ngụm máu.
Giỡn hả trời? Má nó, bắt người ta bò lên nhiều cầu thang như thế mà điểm còn chưa bằng một nửa Tra Nhược Ngu nữa?
Coi vậy mà được hả?!
Từ Đồ Nhiên hiếm khi có ý muốn nhục mạ thứ gì đó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đến cũng đã đến rồi, vẫn nên nhẫn nại một tí, bước tới xem sao.
Sau muôn vàn khó khăn để tới được tầng 15, Từ Đồ Nhiên khẽ thở ra một tiếng, lúc đang định đụng vào cửa phòng 1501 thì không ngờ lại có một chuyện bất hợp lý xuất hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!