Chương 22: (Vô Đề)

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc hơi kỳ quái.

Dương Bất Khí nhìn đống đồ Từ Đồ Nhiên ôm ra, rơi vào sự im lặng đến lạ, Tiểu Trương ở kế bên thì há hốc mồm như định nói gì đó nhưng hồi lâu vẫn không thốt ra nổi.

Từ Đồ Nhiên không rảnh mà im lặng với họ, ngay lúc đó, ngoài cửa bị giáng thêm một cú mạnh nữa, chữ máu trên cửa lập tức lóe lên. Cô dứt khoát lụm ngay một con rối dây lên, từ từ trèo lên tủ để với tới cửa sổ thông gió.

"Không có ý kiến gì đúng không? Thế tôi vứt đi nhé."

Hai người còn đang im lặng lập tức đồng thanh đáp lại —

"Đừng, đợi đã!"

"Con, Con Rối Sáo Âm! Búp bê tóc dài!"

"Ầm —"

Tiếng cuối cùng là tiếng cửa chống trộm bị va đập. Mắt mèo thông minh mà Từ Đồ Nhiên mới đặt chưa bao lâu đã bất hạnh bị giết hại, hư ngay tại chỗ.

Từ Đồ Nhiên vứt thẳng con rối trong tay ra ngoài, quả nhiên, bên ngoài lập tức yên tĩnh trở lại. Cô quay lại nhìn hai người kia: "Tính nói gì á?"

Dương Bất Khí: ...

Tôi còn nói được gì nữa, cô đã vứt cmn rồi...

Anh nhắm mắt xoa xoa ấn đường. Bây giờ có hỏi tại sao Từ Đồ Nhiên có nhiều Thể Đáng Ghét như thế, hơn nữa ở chung với chúng mà cô vẫn bình yên thì không phải lúc thích hợp, anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói thêm: "Nếu lát nữa phải vứt tiếp thì cứ để tôi."

Từ Đồ Nhiên: "?"

"Thứ này sẽ ghim thù. Nếu nó không chết thì rất có thể sẽ đè oán khí lên đầu cô." Dương Bất Khí giải thích. Để anh làm thì ít ra cũng san sẻ được đôi chút mớ oán khí đó.

Từ Đồ Nhiên "Ồ" một tiếng, chẳng trách vừa rồi cô nghe tiếng thông báo được cộng 3 điểm tìm đường chết. Cô cứ nghĩ là vì mình mở cửa sổ chứ.

Rõ ràng sự chú ý của Tiểu Trương khác với họ rất nhiều. Cậu ta chỉ vào đống đồ trong phòng khách, ngập ngừng: "Sao cô lại, lại có những thứ này..."

"Mua trên mạng đó." Từ Đồ Nhiên phủi tay nhảy ra khỏi tủ, "Xem ra cách này ổn áp đấy. Cứ xử thế đi. Không cần anh vứt đâu, tôi tự làm được."

Cô nói rất thản nhiên, thấy hai người kia vẫn chưa thể tiếp nhận được nên chợt nhớ ra mình tìm được cửa hàng bán những thứ này là nhờ hoa văn trên danh thiếp của Dương Bất Khí, có lẽ họ có dính dáng gì tới nó nên nói thêm: "Tôi đã trả tiền để mua hết đấy, đều là tài sản hợp pháp cả nhé."

Dương Bất Khí: ... Đây là vấn đề tiền nong ư?!

Những chuyện xảy ra trước mắt vô lý tới mức anh nhất thời không biết nên bày ra biểu cảm thế nào. Khó mà tưởng tượng nổi rằng cách đây không lâu, anh còn thật lòng lo lắng chuyện Bóng Đen Cuồng Đạo, nhưng giờ xem ra là do mình nghĩ nhiều rồi...

Đợi đã.

Dương Bất Khí khựng lại, quay sang Từ Đồ Nhiên: "Bóng Đen Cuồng Đạo đâu rồi?"

Từ Đồ Nhiên: "? Bóng gì?"

"Bóng Đen Cuồng Đạo. Là thứ mà cô đụng phải trong homestay ấy..." Dương Bất Khí cân nhắc từ ngữ một chút, "Chúng tôi đã thu được bản thể của nó rồi. Nhưng nó vẫn còn một phân thể thất lạc bên ngoài, tôi nghi ngờ là ở bên cạnh cô..."

"À, nó à." Từ Đồ Nhiên chỉ ra ngoài cửa, "Là thứ anh mới thấy đấy."

Dương Bất Khí: ...

Vừa nãy? Thấy? Anh thấy hồi nào....... Ủa, chẳng lẽ là mớ mì đen kia?!

Bấy giờ Dương Bất Khí mới nhìn thoáng ra cửa một chút, cố gắng che giấu sự kinh ngạc trong đáy mắt.

— Không hiểu sao mà rõ ràng Từ Đồ Nhiên đang đứng ngay trước mặt anh, nhưng anh vẫn luôn có cảm giác như mình đã bỏ lỡ chuyện gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!