... Có một sự nguy hiểm đang dần dần tiến tới.
Trong hành lang, Từ Đồ Nhiên nhìn thang máy đang đi lên, chẳng hiểu sao trong đầu lại bỗng chốc vang lên một âm thanh bén nhọn.
Cô lập tức ý thức được rằng khả năng "Dự đoán nguy hiểm" của mình đang được kích hoạt — Khả năng này đã tiên đoán ra được thứ gì đó nên ra sức cảnh báo cho cô biết.
Từ Đồ Nhiên tập trung suy nghĩ, vẫn đứng yên bất động cạnh giữ trong hành lang.
Nếu thang máy dừng ở tầng khác thì thôi; còn nếu trùng hợp dừng ngay tầng 15 thì rõ ràng kẻ đó đang tới vì mình.
Nếu là thế, chắc chắn Từ Đồ Nhiên sẽ thiên về giải pháp thử đâm đầu một chút thay vì chạy trốn ngay lập tức — Nếu không thử nổi thì chạy thôi.
Làm người mà, phải nên dũng cảm nếm trải chứ.
Lúc cô đang suy nghĩ, chợt nghe một tiếng thông báo vang lên. Cửa thang máy từ từ mở ra — Đúng thật là kẻ đó muốn tới tầng của cô.
Một bóng người lê bước chân từ bên trong bước ra. Nhịp tim Từ Đồ Nhiên vì dự cảm mà đập thình thịch, thấy người đó đã đứng trước cửa phòng mình thì không do dự nữa, quăng thẳng chiếc giày trong tay ra, đồng thời bổ nhào người ra phía trước —
"Cứu mạng!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng thét thảm thiết vang vọng khắp hành lang..... Đợi tới khi Dương Bất Khí đi ra hành lang, cảnh tượng đang làm thế này đây.
Từ Đồ Nhiên — Đúng thế, là Từ Đồ Nhiên mà anh tốn hơn nửa buổi tối để tìm kiếm, đang đè sấp một thiếu niên trên mặt đất, đầu gối chặn ngay ngực cậu ta.
Dương Bất Khí biết thiếu niên đó. Tên là Tiểu Trương, mới được điều tới tối qua để giúp đỡ..... Dương Bất Khí hơi xấu hổ. Có trời mới biết, lúc nãy anh đang canh giữ dấu hiệu ở hành lang tầng 13, nghe tiếng kêu cứu còn nghĩ là Tra Nhược Ngu đã xuất hiện nên vội vàng xông tới, ai ngờ lại bắt gặp một cảnh tượng thế này cơ chứ.
Tiểu Trương nhìn thấy anh thì lập tức nháy mắt ra hiệu cầu cứu. Dương Bất Khí lại càng thấy ngượng ngùng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ờ thì, Từ Đồ Nhiên? Cho hỏi bên này có chuyện gì vậy?"
"?" Từ Đồ Nhiên cảnh giác nhìn lướt qua anh rồi nói, "Tôi có quen anh à?"
Dương Bất Khí: ...
Ổn, thế lại càng ngại hơn.
Anh ho một tiếng, chỉ vào bản thân: "Dương Bất Khí. Trước đây có đưa danh thiếp cho cô rồi."
Anh lại chỉ Tiểu Trương bị Từ Đồ Nhiên đè trên đất: "Ờm... Đây cũng xem như là đồng nghiệp của tôi. Tôi không biết cậu ta đã đắc tội cô gì, nhưng cậu ta không phải người xấu đâu."
Từ Đồ Nhiên ngờ vực nhìn anh một cái, nghĩ ngợi một hồi rồi thực sự thả tay ra — Nói thật thì nếu Dương Bất Khí không nói, cô cũng thấy hơi sai sai rồi.
Thứ nhất, tên này quá yếu, mới hai ba cái đã bị đánh ngã lăn quay. Thứ hai, dù cô đã áp chế được thằng nhóc này nhưng cảnh báo từ "Dự đoán nguy hiểm" vẫn không hề biến mất.
Cô xoa xoa thái dương, đánh giá hai người trước mặt vài lần rồi cuối cùng nhìn Tiểu Trương: "Cậu biết tôi à?"
Tiểu Trương vội vàng lắc đầu. Từ Đồ Nhiên: "Vậy chứ cậu lên tầng 15 để làm gì hả?"
Tiểu Trương vô thức nói ra việc La Vũ bảo mình lên, nhưng nói được một nửa đã thấy Từ Đồ Nhiên nhíu mày nên vội im bặt, không dám nói gì nữa.
Dương Bất Khí không hiểu rốt cuộc chuyện giữa họ là thế nào, nhưng anh biết bây giờ không phải là lúc để trò chuyện — Hiện tại trời mưa rất to, cả hành lang đều mờ mịt, đang là thời điểm nguy hiểm nhất.
Anh vội vàng đỡ Tiểu Trương dậy, định khuyên Từ Đồ Nhiên quay về phòng nhưng ánh mắt lướt qua vai Tiểu Trương rồi dừng ngay lại.
"... Tiểu Trương." Giọng điệu anh trầm xuống, "Vừa rồi cậu trong thang máy, có ai ở chung không?"
"Không, làm gì có? Sao thế?" Tiểu Trương ngây thơ không hiểu, hơi xoay người lại. Lần này Từ Đồ Nhiên cũng để ý — Trên vai phải của tên ngốc này có một dấu tay máu hằn rõ.
"Để đề phòng việc đoán sai, nói rõ trước nhé." Cô giơ hai tay lên, một tay còn cầm chiếc giày vừa rồi, "Tôi không có khiến cậu ta chảy máu gì hết."
Nét mặt của Dương Bất Khí càng nghiêm túc hơn, anh nói: "Tôi hỏi lại lần nữa. Lúc nãy trong thang máy chỉ có một mình cậu — một người đi thôi đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!