Tiếng thét chói tai, tiếng ngã xuống đất, sau đó là rối loạn tưng bừng.
Trong chốc lát, trên bàn đã là một mảng hỗn loạn.
Chỉ thấy lớp trưởng vốn nho nhã lại đang ngã vật ra đất run cầm cập, hai tay bóp cổ mình, trán đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng trông rất đáng sợ, đôi chân đang ra sức giãy đạp vào bàn.
Cố Thần Phong và một nam sinh khác đang ra sức ghì tay cậu ta ra nhưng không nổi.
"Trời ơi! Thế này là sao?" Cố Tiểu Nhã quay người bước tới, cực kỳ kinh ngạc.
Cố Thần Phong không ngẩng đầu lên mà vẫn đang cố gắng kéo tay lớp trưởng ra: "Không biết, tự nhiên cậu ta lại tự bóp cổ mình như thế! Đừng có đứng đó nữa, mau gọi điện đi!"
"Tôi không gọi được!" Tiểu Mễ vội la lên, "Đúng thật là… Sao lại chết máy lúc này cơ chứ…"
"Sao không tìm thấy điện thoại của tôi vậy! Tiểu Nhã đâu rồi?"
Cố Tiểu Nhã nghe thế liền vội lấy điện thoại mình ra, vừa mới bình tĩnh lại thì trên màn hình đã xuất hiện thông báo "Hết pin" — Sau đó tự động tắt nguồn.
Cô ta lo lắng ấn nút mở máy lại ngay, chợt sực nhớ: "Đợi đã, còn Từ Đồ Nhiên…"
Chưa nói hết câu, Cố Tiểu Nhã đã cảm giác như có một bóng người lướt qua bên cạnh mình, cô ta kinh ngạc quay đầu lại, đối diện với Từ Đồ Nhiên như đang trầm tư.
"Xin lỗi, làm phiền né ra giùm.
Tôi có từng học cấp cứu." Cô nói dối không chớp mắt, lách người đi qua.
Có lẽ là do giọng điệu của cô quá thản nhiên nên lớp phó thể thao đang ghì lớp trưởng thật sự bị cô lừa, cậu ta vô thức định buông tay nhưng lại bị Cố Thần Phong ngăn lại.
"Cấp cứu? Cậu ư?" Cậu ta nhìn Từ Đồ Nhiên đầy nghi ngờ, "Cậu… Này đợi đã, đừng có tới đây!"
Lớp trưởng trông thì yếu ớt nhưng lúc này lại mạnh đến đáng sợ, hai người họ sắp đè không nổi nữa rồi.
Cố Thần Phong sợ những người khác tới gần sẽ bị thương nên định đánh ngất cậu ta trước.
Ai ngờ vừa mới dứt lời đã thấy Từ Đồ Nhiên sải bước tới.
Trong tay cô còn cầm theo một con dao gọt trái cây không biết lấy đâu ra.
Cố Thần Phong đơ luôn.
Hay thật đấy – Cậu ta chỉ định để lớp trưởng tạm thời nằm im, còn nhỏ điên này thì muốn lớp trưởng mãi mãi nằm im luôn!
Vì thế cảnh tượng đã hỗn loạn nay lại càng thêm hỗn loạn.
Bên này Cố Thần Phong và lớp phó thể thao đang cố gắng ghì lớp trưởng, bên kia các nữ sinh đang lo lắng vây quanh Từ Đồ Nhiên, không biết có phải đang khuyên nhủ không nữa.
Có người chạy ra ngoài hành lang, lớn tiếng gọi chủ homestay đã mất tăm —
Trong lúc hỗn loạn, Từ Đồ Nhiên đã ngồi trước mặt lớp trưởng, giơ cao con dao gọt trái cây trong tay.
"Cậu bị điên à —" Cố Thần Phong vội vàng cản lại nhưng bị Từ Đồ Nhiên linh hoạt tránh đi, cô ra sức đâm con dao xuống.
Lại thêm vài tiếng thét nữa vang lên, có người sợ tới mức nhắm tịt mắt.
Lát sau vẫn chưa nghe thấy tiếng động nào đáng sợ.
Mở mắt ra mới phát hiện con dao của Từ Đồ Nhiên chưa hề đụng vào người lớp trưởng.
Cô đâm vào chỗ bên cạnh đầu cậu ta, trên sàn gỗ hằn lại một vết lõm rất rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!