Thành phố F, chung cư Mai Hoa.
Đúng 4 giờ chiều, mặt trời vẫn đang chói chang nhưng trên hành lang chung cư lại là một mảng mờ mịt lành lạnh. Lúc kéo vali đi vào sảnh lớn, Từ Đồ Nhiên đụng phải một nhà đang vội vàng khuân đồ lên xe tải ở ngoài, nét mặt vừa sốt ruột vừa hoảng hốt, trông không giống như đang dọn nhà mà giống bỏ của chạy lấy người hơn.
Xe tải chưa đóng chặt cửa đã vội chạy biến, cả chung cư thoáng chốc trở nên rất yên tĩnh.
Trong sự tĩnh lặng lại có vài phần âm u chết chóc.
Trong phòng trực ban của quản lý chung cư ở một góc, một người đàn ông trung niên ủ rũ vừa tựa vào cửa sổ nhỏ cạnh phòng vừa nói chuyện với quản lý bên trong. Từ Đồ Nhiên kéo vali tới chào một tiếng, lấy chìa khóa phòng từ quản lý — Trợ lý đã gửi lại ở đây. Gã ra mặt giải quyết vụ hợp đồng cho thuê nên tất nhiên cũng phải giữ chìa khóa. Hôm nay có việc nên gã không qua được, đành phải nhờ quản lý đưa hộ.
"1501... phải không?" Quản lý già cả cố gắng xác nhận lại lần nữa, Từ Đồ Nhiên gật đầu nói cảm ơn rồi lấy chìa khóa. Người đàn ông trung niên kế bên dường như đã bắt được từ khóa nên vội nhìn lướt qua cô.
Từ Đồ Nhiên làm như không thấy, chỉ kéo vali đi tới thang máy. Vừa bước vào đã thấy người đàn ông trung niên kia sải bước đi tới.
"Xin lỗi, chờ đã, tôi cũng lên... À, cảm ơn nhé." Ông ta hô vội, nhìn cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại, hơi chần chừ rồi quay lại mỉm cười: "Xin chào, chú là La Vũ, ở tầng 16."
Từ Đồ Nhiên nhìn ông ta, lịch sự đáp lại một câu, xem như cả hai đã chào hỏi nhau xong.
Thang máy bắt đầu đi lên trên, máy móc cũ kỹ phát ra tiếng vận hành chói tai. Từ Đồ Nhiên chợt phát hiện trong thang máy có dán một tờ giấy —
[Ngày 14 và 24 hàng tháng, chung cư sẽ tiến hành kiểm tra an toàn của cầu thang bộ. Vui lòng không sử dụng thang bộ vào 2 ngày này. Nhờ các hộ gia định nhắc nhở nhau.]
Hơi lạ đấy. Từ Đồ Nhiên thầm nghĩ, trước giờ chỉ có nghe thang máy kiểm tra sẽ không dùng được thôi, lần đầu mới nghe không dùng được cầu thang đấy.
Dường như phát giác ra ánh mắt hoang mang của cô, La Vũ ho một tiếng rồi giải thích: "Chuyện này đã có từ lâu rồi, thấy bảo là do cư dân yêu cầu."
Từ Đồ Nhiên "À" một tiếng, ánh mắt vẫn dán chặt vào tờ giấy thông báo kia: "1 tháng mà kiểm tra tới 2 lần, đúng là khắt khe thật đấy."
La Vũ cười, không nói gì thêm nữa. Sau một lúc lâu, ông ta mới chần chừ nói: "Nhắc mới nhớ, sao... Sao cô lại muốn ở tầng 15 thế?"
Khóe miệng ông ta giật giật: "Cô không nghe ngóng gì à? Mấy chuyện ở tầng 15 ấy?"
"Cho hỏi chú đang nói chuyện nào?" Từ Đồ Nhiên không hề biến sắc, "Đang nói sự kiện người thuê lần lượt mất tích nửa năm trước, hay là vụ nhóm streamer bốc hơi tập thể nửa tháng trước vậy?"
"... Hết luôn ấy." Dường như La Vũ không hề ngờ được rằng thái độ của cô lại thản nhiên đến thế, ông ta hơi nghẹn họng, "Nhưng vụ bị đồn nhiều nhất là vụ 2 năm trước..."
"Sự kiện tội phạm giết người liên hoàn 2 năm trước à?" Từ Đồ Nhiên bình thản nói, "Cũng có nghe phong phanh."
Cô nói tới đây thì bỗng dừng lại, có vẻ như không muốn bàn nhiều. Nhưng La Vũ ở bên cạnh thì lại bất chợt ho lên một tiếng rất kỳ lạ.
"Nói sao nhỉ, chuyện đó, đúng như cô nói, nhưng thực thế thì không chỉ có thế thôi đâu." La Vũ nói đầy ẩn ý, "Vì những chuyện đó mà rất nhiều người đã dọn đi khỏi chung cư này, nhưng cũng có một số người vì nó mà chuyển tới. Đám người nổi tiếng, streamer chỉ muốn bú fame, đơn giản là hiếu kỳ... Họ đều tới để tìm "cảm giác mạnh" đấy, cô hiểu chứ?"
Từ Đồ Nhiên "Ừm" một tiếng, không hề biến sắc. La Vũ nhìn ánh mắt của cô, nói rất thần bí: "Căn phòng đấy ấy à, người tới rồi người đi thôi. Hiện tại chỉ mới có một nhóm streamer mất tích, nhưng phía sau thì ai mà biết được nhỉ."
Từ Đồ Nhiên như đang suy nghĩ gì đó: "Ý chú là sao?"
"Chú thấy cô còn nhỏ tuổi nên mới nhắc riêng với cô một câu thôi. Thực sự kết cục của những người đó không tốt đẹp gì đâu — Mấy chuyện tìm "cảm giác mạnh" thế này, có đôi khi là tìm "đường chết" đấy. Nhặt được mạng về đã là tốt lắm rồi."
Nói xong, ông ta còn nhìn Từ Đồ Nhiên một lúc: "Nhóc còn à, làm người thì đừng làm sai nhé."
Từ Đồ Nhiên không đáp mà chỉ quay lại nhìn hành lý trong tay mình.
La Vũ nhìn theo ánh mắt của cô rồi khẽ cười: "Cô đừng trách chú lắm mồm nhé. Thật sự do cái vali của cô quá bắt mắt thôi... Chú đã xem trên mạng rồi, đây là hàng hiệu đúng không? Một cái cỡ nhỏ cũng phải lên tới 10.000 cơ đấy. Chú nhìn ra được cô chắc chắn không phải loại người ở đây vì thiếu tiền mà..."
Vì thế ông ta mới cố tình "nhắc nhở" một câu.
Từ Đồ Nhiên khẽ "Ừm" một tiếng rồi hơi khựng lại, bỗng chốc mở miệng nói: "Nghe chú nói thì mấy người ở trong chung cư này không phải vì thiếu tiền mà toàn vì để tìm cảm giác mạnh thôi à?"
Cô bất chợt ngẩng đầu lên nhìn, đảo mắt qua cái đồng hồ đắt tiền trên tay và tấm thẻ bài phỉ thúy xanh biếc trên cổ ông ta, trong đôi mắt xinh đẹp toát lên một chút dò xét: "Vậy tại sao chú lại ở đây làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!