Mua trọn ư? Cô có chắc là không gõ sai không đấy?
Lúc thấy câu trả lời của Từ Đồ Nhiên, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu nhân viên là thế.
Sau đó thì khôi phục lại bộ dạng cười híp mắt, xin lỗi khách yêu, cửa hàng của chúng tôi có giới hạn số lượng mua ạ.
Từ Đồ Nhiên: ?
Tất nhiên là cô không biết được rằng những khách hàng thực sự của họ nếu không cần thiết thì sẽ không chủ động mua loại đồ này rồi. Hơn nữa dù có muốn mua thì cũng mua từ từ, trước mỗi lần mua còn phải bỏ thêm tiền nhờ ông chủ "thẩm định" xem những thứ mình mua có hợp không, có nhiều nguy hiểm không nữa — Với những món đồ quỷ dị thế này, dù có là cấp thấp đi nữa cũng sẽ rất nguy hiểm cho các nhà ngoại cảm. Sơ sẩy một chút là rất có thể bị chúng dụ dỗ rồi lạc lối.
Cũng chính vì vậy mà lúc Từ Đồ Nhiên bảo muốn "Mua hết", nhân viên chăm sóc khách hàng bên này đã rất nghiêm túc suy nghĩ một hồi, chẳng lẽ đây là tay mơ mới vào ngành nên nghĩ họ là chợ đầu mối, tính đầu cơ trục lợi hay sao.
Vì thế nhân viên lại lễ phép nhắc lại quy tắc "Không được nhượng lại". Từ Đồ Nhiên lơ đễnh trả lời, sau đó hỏi ngay hạn mức có thể mua trên một lần, đồng thời chọn ra những món có hơi thở nặng nhất trong số những hình ảnh mà cửa hàng gửi qua.
[Vậy thì tôi lấy những món này.] Từ Đồ Nhiên nói lại lần nữa, [Mua hết, khi nào giao tới vậy?]
"..." Giao tới đâu? Tới địa ngục hay sao? Cô thật sự biết mình đang mua thứ gì không đấy?
Nhân viên im lặng một chốc rồi hỏi cô có cần "thẩm định" không theo thông lệ, kết quả là bị Từ Đồ Nhiên từ chối thẳng.
Dù hiện tại cô đã xuyên thành một cô gái giàu có nhưng bản chất vẫn thế, không bao giờ tiêu xài bừa bãi cho những chuyện không cần thiết.
Nhưng có lẽ tiêu chuẩn "cần thiết" của cô không quá giống với người bình thường cho lắm.
Không biết có phải là ảo giác của Từ Đồ Nhiên hay không mà sau khi cô từ chối "thẩm định", khoảng thời gian nhân viên chăm sóc khách hàng im lặng dài hơn trước một chút. May là cuối cùng đơn này cũng đã thành — Nhân viên hỏi rõ địa chỉ khu chỗ ở của Từ Đồ Nhiên, bảo cô đem tiền mặt tới công viên nhỏ gần đó, một tay giao tiền, một tay giao hàng.
Kiểu giao dịch vừa nhìn đã biết nên báo cảnh sát thế này thật đáng để người ta suy ngẫm. Nhưng Từ Đồ Nhiên thì không quan tâm, cô xách tiền ra ngoài, tới thẳng công viên. Theo lời của kẻ gian... À không, theo yêu cầu của nhân viên chăm sóc khách hàng, cô để tiền ở sau băng ghế, không lâu sau, Từ Đồ Nhiên tìm được những món mình mua ở dưới một băng ghế dài khác.
Đó là một cái rương bạc, sờ lên lạnh toát cả người. Từ Đồ Nhiên không dám mở nó ra ở chỗ công cộng nên đem về nhà, trong thang máy gặp một cặp vợ chồng đeo chiếc túi có một con mèo đang nằm ngang, trên suốt quãng đường nó đều ngáy khò khò vào cái rương bạc.
Từ Đồ Nhiên hơi chột dạ nên giấu cái rương ra sau lưng, may mà cặp vợ chồng kia chỉ lo nói chuyện nên không để ý tới cô — Nghe họ nói thì hình như đây là con mèo thứ hai của hai người. Họ đang lo lắng không biết "Đại Bảo" ở nhà có thấy khó chịu hay không.
Từ Đồ Nhiên, người không chỉ nuôi "Nhị Bảo" mà còn có cả Tam, Tứ, Ngũ, Lục Bảo*: ...
(*) Ở đây đang chơi chữ, Bảo có nghĩa là bảo vật, kho báu, bả đang chỉ mấy món đồ ma quái của mình cũng là bảo vật.
Cửa thang máy mở ra, Từ Đồ Nhiên về nhà mình, cuối cùng cũng mở rương.
Trong rương là một số gói hàng được đóng gói bằng giấy màu bạc. Từ Đồ Nhiên lần lượt mở từng gói ra để kiểm tra:
Búp bê tóc mọc dài vào ban đêm, có.
Con rối sẽ thổi sáo vào đêm khuya để dụ dỗ các linh hồn tới, có.
Cuốn sách bìa cứng cũ nhuốm đầy máu sẽ kéo người đọc xuống tận cùng vực sâu, có.
Chiếc gương tròn cầm tay được kết nối với hang ổ của quỷ tuyết, có.
Máy ảnh còn sót lại oán khí của Thể Đáng Ghét (nhưng Thể Đáng Ghét là gì vậy? Từ Đồ Nhiên không hiểu), có chụp gì cũng chụp ra ma nữ thần bí, có.
Cô mua tổng cộng là 5 món đồ thần bí.
Mỗi phần được mở ra đều có thể nghe tiếng giá trị tìm đường chết vang lên, lúc mở ra hết, cô kiếm được cả thảy là 45 điểm. Trung bình mỗi gói chưa tới 10 điểm, căn cứ theo kinh nghiệm trước đó, con số này thuộc phạm vi an toàn rồi.
Ngón tay Từ Đồ Nhiên mân mê qua từng món đồ, cảm thấy cực kỳ hài lòng. Chợt cô liếc thấy một cái bóng đen, lúc quay đầu nhìn lại mới phát hiện cái bóng đen đi theo từ homestay về chẳng biết đã bay vào phòng từ khi nào, nó đang lẳng lặng đứng trong góc, nhìn cô chằm chằm.
Chẳng hiểu sao trong đầu Từ Đồ Nhiên lại bỗng chốc ùa về cuộc đối thoại lúc nãy mới nghe trong thang máy.
— "Này chồng ơi, anh nói xem lát nữa về, Đại Bảo thấy chúng ta thả Nhị Bảo ra thì có bất mãn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!