Chương 17: (Vô Đề)

... Hiện trường án mạng.

Dương Bất Khí đứng trong thang máy, ngoài 4 chữ này ra, anh cũng chẳng biết nên diễn tả tình cảnh trước mặt ra sao.

Thằng nhóc mập lúc nãy hét thực sự quá thảm. Tiếng hét vẫn chưa tiết lộ được thông tin gì. Cùng đường, anh chỉ có thể "kích hoạt" bóng của Từ Đồ Nhiên ở bên cạnh.

Sau đó, anh lại được xem một vụ giết phi nhân loại của một con người.

Không thể không nói rằng động tác của Từ Đồ Nhiên cực kỳ lưu loát. Giơ tay chém xuống, khiến đối phương phải im lặng ngay lập tức. Dương Bất Khí nhìn đối phương hóa thành tro tàn nhưng trong lòng lại không khỏi có chút tò mò.

Rõ ràng nhóc mập này là một phi nhân loại đang cố gắng giả làm con người. Đến cả anh cũng chỉ mới xác định được thân phận của nó sau khi tiếp xúc với bóng ma; nếu trong tình cảnh lúc ấy, có "cõi" giúp che giấu thì chắc chắn khó phân biệt hơn rất nhiều.

Vậy rốt cuộc tại sao Từ Đồ Nhiên lại làm được chứ?

Bị sự tò mò trong lòng thúc đẩy, Dương Bất Khí lại chạm vào các cái bóng có liên quan khác. Chạy tới chạy lui trong thang máy mấy lần, cuối cùng anh đi theo Từ Đồ Nhiên xuống tầng hầm, bấy giờ mới từ từ hiểu được nguyên do —

[... Chẳng phải là trên thẻ sự kiện đã viết rồi hay sao? Không được chia sẻ những thứ mình nhìn thấy với người khác. Nếu nói ra thì chắc chắn người cuối cùng rời khỏi phòng sẽ có chuyện...]

[Chỉ có tôi mới cảm nhận được chuyện này. Lúc tôi nhắc tới việc này với con người, sau gáy sẽ lạnh toát... Nhưng khi nói chuyện với ác quỷ thì hoàn toàn không có cảm giác gì cả...]

[Cách này là bách phát bách trúng, dùng siêu ổn!]

Dương Bất Khí: ...

Anh không biết đám học sinh nghe thấy chuyện này cảm thấy thế nào, nhưng anh nghe xong lại thấy hơi vi diệu.

Còn tâm trạng của đồng nghiệp hóng chuyện bên cạnh thì tóm gọn trong hai từ, vui vẻ. Chỉ nghe gã thành thật nói: "Cô em này, con mẹ nó, đúng là một người tài."

Dương Bất Khí: ...

Đúng vậy, quá tài rồi. Kiểu chơi lớn tự hủy thế này, người bình thường ai dám chơi chứ?

"Nhưng xét theo góc độ của cõi thì hình như hơi rườm rà quá." Một người khác trầm ngâm mở miệng, "Hơn nữa chẳng phải đội trưởng Dương đã nói rồi sao? Cô bé kia trông thấy ảo ảnh của Bóng Đen Cuồng Đạo, nói cách khác, nó là cốt lõi của "Cõi"... Thế thì chắc tính tình cũng bị thay đổi nhỉ?"

Gã vừa dứt lời, ảo ảnh của Cố Tiểu Nhã đã hỏi y hệt. Trước mặt tất cả mọi người, Từ Đồ Nhiên rõ ràng đang lộ vẻ mặt "bừng tỉnh"; cùng lúc đó, thiếu nữ váy đỏ hình như nhớ ra chuyện gì đó, đột nhiên giở sổ ghi chép của mình ra.

"Nhắc mới nhớ, bức tường ngăn cách cõi kia thực sự đã bị lung lay hơn 10 phút..."

Đm. Phá án rồi.

Vì thế nên mới giận tới mức ấy ư?

Thiếu nữ váy đỏ và tài xế liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy sự bất ngờ cực mạnh từ trong mắt đối phương.

Tiếng của đồng nghiệp vang lên lần nữa, tóm tắt hoàn hảo tâm trạng của họ lúc này:

"Cô em này thật sự là một thiên tài đấy..."

"?" Dương Bất Khí khó hiểu nhìn, "Sao lại đổi từ rồi?"

Đồng nghiệp chân thành trả lời: "Vì cảm giác đây không phải là chuyện con người có thể làm ra được."

Dương Bất Khí: "..."

Anh cẩn thận suy nghĩ một hồi, thấy hình như đúng là không giống thật.Dù có thế nào đi nữa, nhờ có chuyện này mà cả đám Dương Bất Khí đã hiểu hơn về "Từ Đồ Nhiên", lúc theo dõi những hoạt động sau đó của cô họ cũng đã quen dần.

Ít nhất là lúc xem cô chặn ma nữ trong tủ sắt, cứ cho nó ra rồi sút nó vào lại, dù trên đầu mọi người đều đầy dấu chấm hỏi nhưng chẳng ai tỏ ra "Trời ạ cô gái này đang làm cái quái gì thế này".

Thậm chí Dương Bất Khí còn có lòng cho một đánh giá thích hợp. Anh nói, tốt xấu gì thì lần này cô cũng rất lịch sự rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!