*Chỉ là tình huống giả tưởng nếu Từ Đồ Nhiên thức tỉnh sớm hơn Dương Bất Khí hai năm.
*Khả năng của cả hai đều có chỉnh sửa, khuynh hướng của Từ Đồ Nhiên là Thiên tai, Trật tự, Sinh mệnh, sau đó có thêm Dự báo; khuynh hướng của Dương Bất Khí là Thú hoang nâng cấp.
*Tuyến thời gian vào ngành của Bồ Hàm với Phỉ Phỉ cũng được sửa lại, đổi thành cùng lúc với Dương Bất Khí.
*Thiết lập không có tác dụng gì, chỉ để làm tròn logic:
Năm thứ ba sau khi người gỗ phản bội bỏ trốn, Đồ Nhiên thức tỉnh sớm nhưng hệ thống (dây rốn) không thức tỉnh chung, ánh sao khuynh hướng Dự báo cũng đang say giấc nồng (không cộng thêm điểm hệ thống). Vì chưa thức tỉnh hoàn toàn nên các khuynh hướng đã có thăng cấp rất chậm.
Hai năm sau, Dương Bất Khí không có ký ức cũng thức tỉnh. Sau đó không bao lâu, hệ thống dây rốn cũng thức tỉnh với ánh sao Dự báo và quay về với Đồ Nhiên...
1.
Lần đầu tiên Dương Bất Khí gặp Từ Đồ Nhiên là ở một căn homestay.
Hôm đó đám bạn thời đại học tụ họp, chẳng biết ai đã lôi ra một hộp boardgame. Họ hào hứng mở hộp ra nhưng không hề biết thứ được mở là một trò chơi giết chóc tàn khốc.
Lòng người khác nhau, dưới sự thúc đẩy ác ý của trò chơi, rất nhanh mọi người đã tan đàn xẻ nghé, thân ai nấy lo. Dương Bất Khí cố gắng hết sức cũng chỉ có thể cứu được nhóm bốn năm người kể cả anh. Ngay lúc anh nghĩ bản thân đã phải bỏ mạng trong trò chơi kỳ lạ này, đằng trên homestay lại vang lên một tiếng động cực lớn.
Sau đó anh chợt thấy một cô gái xuất hiện trên sàn nhà tầng 2 như một vị thần giáng thế, mái tóc bay phất phới nhưng lại như được buộc hờ. Ánh mắt cô hờ hững đảo quanh, nhuốm chút bệ vệ, rõ ràng trên cầu thang có vô số bóng đen đang bò lúc nhúc nhưng mặt cô vẫn lạnh tanh.
Sau đó, anh thấy cô hành động.
Bước lên cầu thang, cong lưng xuống như một con thú hoang đầy vẻ hiếu kỳ, vươn các khớp xương ra rồi vồ lấy con mồi đã xác định như một tia chớp.
Lúc đó Dương Bất Khí đang đứng ở cuối cầu thang, trong mắt anh là bóng dáng đang càng lúc càng tới gần mình — Mà ngay lúc anh vô thức muốn cử động, bên tai lại có tiếng gió vụt qua.
Cô gái đó vút qua tai anh nhanh như tên bắn.
Cô nâng chân phải lên, đá chính xác vào cái bóng đen ở sau lưng anh.
2.
Lần thứ hai gặp Từ Đồ Nhiên là vài tháng sau đó.
Vì "người chuyên nghiệp" tới kịp nên Dương Bất Khí đã sống sót sau sự kiện homestay ấy. Cũng chính vì sự kiện đó, cuộc đời của anh đã rẽ sang một hướng không thể ngờ tới được.
— Sau khi thoát chết, anh đổ bệnh nặng. Bệnh hơn một tháng, khỏi rồi lại phải tiếp nhận kiểm tra và tư vấn tâm lý của "tổ chức chuyên nghiệp". Cuối cùng kết luận nhận được là anh đã bị thứ được gọi là "Thể Đáng Ghét" trong sự kiện homestay đó ảnh hưởng, từ đó đánh thức được siêu năng lực của mình...
À không, nói theo thuật ngữ chuyên môn thì là "tố chất".
Tố chất, phản kháng bị động. Khuynh hướng, Thú hoang, Đêm trường. Khả năng cụ thể hiện tại là lúc gặp phải đòn tấn công về tinh thần, Dương Bất Khí có thể ép mình hóa thú, từ đó ổn định trạng thái tinh thần của bản thân và chống lại sự quấy nhiễu từ bên ngoài.
Nếu sử dụng đúng cách còn có thể giúp người khác ổn định tinh thần ở một mức độ nào đó nữa.
Nói chung thì đây là một kỹ năng phòng ngự rất thực tế. Nhờ vậy mà Dương Bất Khí mới nhận được lời mời nhận việc từ các chuyên gia.
Anh cẩn thận suy nghĩ rất lâu, rất muốn hỏi cô gái chạy như bay trên cầu thang trước đó thuộc tổ chức nào nhưng vẫn không thể thốt ra thành lời được. Cuối cùng anh chọn đại một tổ chức lớn tên là "Viện Từ Tế", thuận lợi vượt qua thời gian huấn luyện cơ bản một tháng và chính thức bước vào kỳ thực tập.
Chính sách thực tập của viện Từ Tế có người hướng dẫn. Dương Bất Khí và hai người mới đã vượt qua thời gian huấn luyện lập thành một nhóm — Đó là một cặp đôi thanh mai trúc mã, nam tên Bồ Hàm, nữ tên thân mật là Phỉ Phỉ, khuynh hướng khả năng lần lượt là Biết tuốt và Dự báo, khá xứng đôi.
Vào cái hôm chính thức thực tập, ba người họ đã chờ sẵn ở một phòng họp nhỏ. Bồ Hàm với Phỉ Phỉ nhỏ giọng thì thầm với nhau, Dương Bất Khí thì ngồi một mình một bên, vừa chờ vừa im lặng vẽ nguệch ngoạc lên sổ.
Chợt, cửa mở ra. Một cô gái buộc tóc hờ hững ngáp dài bước vào, lười biếng ngồi xuống một chiếc ghế ngẫu nhiên, vuốt vuốt tóc để lộ đôi mắt gần như y hệt như trên bản vẽ nguệch ngoạc của Dương Bất Khí.
"Chào buổi sáng... À không, chào buổi trưa nhé." Cô gái nhìn thời gian, bình tĩnh nói, "Tự giới thiệu tí nhé, tôi họ Từ, Từ Đồ Nhiên."
"Từ hôm nay tôi sẽ là người hướng dẫn ba người thực tập."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!