Chương 161: Ngoại truyện 3: Chào mừng đến với thành phố Tân Sinh

Thành phố Tân Sinh.

Tương Lâm vẫn nhớ chỗ này.

Đó là một thành phố ảo chỉ tồn tại trong khu vực của Thể Đáng Ghét, một thế giới giả lập được tái tạo bởi ý thức và mộng cảnh của những người bị lạc vào đó.

Nhưng hình như "thành phố Tân Sinh" mà ả đang ở không giống chỗ đó cho lắm.

Chẳng biết đã nhìn quanh bao nhiêu lần rồi, ánh mắt Tương Lâm xuyên qua cửa sổ nhà hàng, đáp xuống bức tượng điêu khắc cực lớn trong quảng trường trung tâm, nhìn một lúc lâu, mãi tới khi vai bị người ta khẽ vỗ.

"Xin chào." Tương Lâm quay đầu lại, thấy người máy có đôi mắt điện tử màu xanh lam đang nghiêng đầu nhìn mình, xách hộp cơm đã đóng gói trong tay.

"Món ngài đã gọi ạ. Tổng cộng là 9 tệ, cho hỏi trả bằng tiền mặt hay..."

"Điểm." Tương Lâm không chút do dự, lấy thẻ thân phận cá nhân ra. Nhân viên phục vụ nhận thẻ rồi dùng cái máy đem theo quẹt ngay, vừa trừ điểm vừa nói: "Vì ngài là hội viên của quán chúng tôi nên từ hôm nay sẽ được nhận gấp ba lần điểm tiêu dùng hôm nay, có thể dùng cho lần sau ạ..."

Tương Lâm lơ đãng đáp lại, nhận lại thẻ thân phận và hộp thức ăn rồi xoay người rời khỏi nhà hàng.

Lần này ả mua món hamburger mới của nhà hàng, dùng thịt nhân tạo nhưng vẫn rất ngon. Trong túi còn tặng kèm hai thanh năng lượng miễn phí nữa. Tương Lâm mở ra, vừa đi vừa nhai ngấu nghiến, lúc đi ngang qua bức tượng lớn trên quảng trường lại dừng bước.

Đây là tượng của "Đấng Sáng Tạo" — Tất cả những người ả quen trong thế giới này đều nói với ả như thế.

Nhưng tượng này lại không giống với tượng mà trước đây Tương Lâm thấy.

Trong ấn tượng của ả, hình dạng của Đấng Sáng Tạo hẳn là một con giun khổng lồ, cả người quấn đầy mạch máu và dây điện. Nhưng trước mặt ả lại giống như một khối hình học màu đen khổng lồ không rõ ý nghĩa.

Dưới tượng là một bồn hoa. Bên trong được trang trí một số lượng lớn hoa giả điện tử — Những bông hoa giả này đều là của người khác. Chỉ cần người qua đường muốn, bất cứ lúc nào họ cũng có thể mua vài cành như thế trong tiệm rồi thành kính bỏ vào bồn hoa.

Điều đáng nói là dù tượng này đen nhánh, nhưng có lẽ vì có lớp sơn phủ đặc biệt nên luôn có thể phản chiếu ra ánh sáng màu huyền ảo dưới ánh sáng — Đặc điểm này khiến Tương Lâm liên tưởng tới một số thứ.

Nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc liên tưởng thôi.

Ả chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa tới vấn đề này, giống như việc từ trước tới giờ ả chưa bao giờ tìm hiểu xem tại sao rõ ràng mình đã bị Sao nuốt chửng, thế mà sau một giấc ngủ dài lại tỉnh dậy trong thành phố có bề ngoài như thành phố Tân Sinh này.

Không phải là không tò mò, chỉ là thấy không cần thiết lắm thôi. Từ khi tỉnh dậy, Tương Lâm đã phát hiện khả năng của mình đã bị tước mất, nói cách khác, hiện tại ả không còn gì để chống cự nữa; huống hồ gì, sau vài ngày quan sát, ả phát hiện hình như mình không ghét tình hình trước mắt này cho lắm.

Dù mất đi khả năng đặc biệt, nhưng khi tỉnh dậy ả lại có thẻ thân phận và một số điểm có thể dùng để tiêu dùng. Không nhiều, nhưng vẫn dùng được. Hơn nữa hiện tại ả đang nắm giữ cơ thể cô gái trẻ mà mình dùng trong hiện thực — Tất nhiên không phải cùng một cơ thể mà chỉ là bản sao thôi. Nhưng chí ít cơ thể này vẫn khỏe mạnh, tay chân nguyên vẹn, đánh được nhảy được, sẽ không thêm gánh nặng cho ả mà còn có thể tiếp tục tạo ra thu nhập nữa.

Tất nhiên Tương Lâm sẽ không chọn cách thiển cận là lấy cơ thể đổi lấy tiền. Hơn nữa trong "thành phố Tân Sinh" này, cơ chế hiến cơ thể để đổi điểm cũng đã bị bãi bỏ, muốn thay thế linh kiện vào người thì phải tự bỏ tiền ra.

Ả chọn cách bắt đầu lại từ bàn tay trắng. Làm công cũng được, buôn bán cũng được, không làm mấy chuyện đen tối là ổn. Mọi thứ không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, nhưng chỉ cần không nghĩ nhiều thì vẫn sẽ tìm được cách kiếm tiền thôi.

Đó là chưa kể, sau khi ở thế giới này nửa tháng, Tương Lâm đã phát hiện ra một chuyện khác —

Thời gian trong thế giới này tuần hoàn.

Như trong hộp thế giới của Sao vậy.

Sau chu kỳ, thế giới sẽ được đặt lại. Tất cả quay lại điểm bắt đầu, ả cũng sẽ tỉnh dậy trong căn nhà nhỏ của mình lần nữa. Nhưng khác với những người cònn lại, ả vẫn giữ được tất cả ký ức, nhưng ngoài ra thì chẳng còn gì nữa.

Dù chuyện quay về trước giải phóng này lạ tới mức khiến người ta trợn tròn mắt, nhưng nhờ có ký ức được giữ nguyên, cuộc sống lại trôi qua khá dễ dàng — "Thành phố Tân Sinh" hiện tại đã xóa bỏ những rào cản lớn giữa các khu vực khác nhau, không có sự độc quyền và ràng buộc của các nhà thờ, tất cả mọi người đều có cơ hội để khiến cuộc sống của mình tốt hơn, cơ hội chỗ nào cũng có.

Tương Lâm cũng chẳng truy cầu gì quá cao siêu. Nhờ lợi thế có ký ức, ả nắm bắt được một vài cơ hội xung quanh, tạo ra con đường thu nhập ổn định là được. Tốt nhất là có thêm thời gian rảnh một tí, đủ để dạo chơi khắp nơi... Giống như bây giờ vậy.

Và khi những nhu cầu này được thỏa mãn hết, bản chất của thế giới này không còn quan trọng với ả nữa.

Khỏi tìm tòi nghiên cứu, khỏi tìm ra sự thật. Thậm chí ả còn cố gắng tránh né tất cả những gì có liên quan tới thuyết huyền bí trong thế giới này — Ả biết "thành phố Tân Sinh" này đang được một sức mạnh thần bí chăm nom. Đủ loại sự tích và bí ẩn trập trùng, ngoài "Đấng Sáng Tạo" ra còn có rất nhiều tín ngưỡng khác của nó lưu truyền trên vùng đất này.

Theo như Tương Lâm được biết, có "Thánh x*c th*t" và "Phản Đấng Sáng Tạo" nữa...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!