Chương 160: Ngoại truyện 2: How I Met Your Mother (2)

Đối với quá khứ ngây thơ của Dương Bất Khí, thực ra đóa hồng nhỏ đã sớm nghe qua rồi.

Có đôi khi Từ Đồ Nhiên không có ở đây, Dương Bất Khí lại không rảnh quan tâm nó, nó cũng sẽ tìm tới trưởng nhóm thịt băm kia chơi. Mà dây rốn trong hình dạng thịt băm đó lại chẳng bao giờ né tránh quá khứ đen tối của Dương Bất Khí hết.

Vì thế, lúc nó nhìn thấy Dương Bất Khí trong hình dạng Godzilla đầu đất đang vụng về nhảy quanh Từ Đồ Nhiên trong hình dạng bóng đen, nó không những không bất ngờ mà còn xem rất thích thú, cắn từng miếng bỏng ngô phát ra tiếng vang răng rắc.

Dù thấy bóng đen đã sốt ruột nứt ra một khe hở như miệng, nó cũng chẳng nghĩ nhiều, vẫn sung sướng như thế.

Mãi tới khi "cái miệng" đó càng lúc càng lớn, sau đó ùm một tiếng, tóm trọn nửa cái đầu của Godzilla.

"..."

Đóa hồng nhỏ không kịp đề phòng, một miếng bỏng ngô bị nghẹn lại giữa nụ hoa.

Nhưng lúc này cả đóa hoa của nó đều ngớ hết cả ra, chẳng đoái hoài tới việc bị nghẹn mà chỉ ra sức nuốt xuống. Sau khi nuốt được, nó vô thức dùng rễ hút vài ngụm dung dịch dinh dưỡng để xoa dịu, ai ngờ chưa kịp thấm vào thì cảnh tượng khiến nó kinh ngạc hơn đã xuất hiện.

Cái bóng đen rộp một tiếng, cắn hẳn nửa đầu Godzilla rồi rút về.

Đóa hồng nhỏ: "..."

Nó im lặng một chút rồi lẳng lặng trả bỏng ngô về. Sau đó dùng hai lá cây cố gắng chống người lên, thử bò ra khỏi bình.

Sai lầm — Bấy giờ nó mới ý thức được chuyện này.

Chắc chắn có gì đó không ổn. Đây hoàn toàn không phải phim tình cảm gì hết.

Nhóc cây bên cạnh lại như chẳng hiểu gì, cả cái cây của nó nghiêng sang bên cạnh một chút, trên người toát ra hơi thở hoang mang.

Đóa hồng nhỏ hơi cạn lời nhìn nó, đã bình tĩnh trở lại. Nó quay lại nhìn hình ảnh trước mặt, chợt hiểu ra tại sao dây rốn lại thích hình dung Dương Bất Khí là "đầu đất" rồi...

Godzilla bị cắn mất nửa cái đầu mờ mịt ngẩng lên, miệng vết thương chẳng có bất cứ mô cấu trúc nào, thoạt trông đúng là như cục đất thật.

Dường như nó không biết đau. Nó chỉ nghiêng đầu qua rồi lặng lẽ bước về. Vùi mình vào trong đất, bắt đầu tự chữa trị cho mình..... Sau đó, ngay sau khi chữa xong, nó lại chạy tới tìm cái bóng đen đang yên lặng nghỉ ngơi, dùng mấy cái chi ngắn cũn cỡn của mình để nhảy múa, mỗi bước đạp xuống đều khiến mặt đất rung chuyển.

Mãi tới khi bị bóng đen thiếu kiên nhẫn cắn lần nữa, nó lại yên lặng quay về. Tự chữa trị, sau đó lại mò sang...

Cứ thế lặp lại chừng hai ba lần, dường như Godzilla đầu đất cuối cùng cũng ngộ ra. Nó không còn ngốc nghếch đưa đầu cho bóng đen cắn nữa — Tương tự, mỗi lần trước khi đi qua, nó sẽ tự véo một phần của mình xuống, nặn thành hình dạng càng tròn càng tốt rồi cầm đi theo.

Đưa tới cạnh bóng đen, dùng cái chân trước ngắn ngủn thả xuống rồi lùi ra vài bước, sau đó tiếp tục điệu nhảy kỳ quái của mình.

Đóa hồng nhỏ: "..."

Nó suy nghĩ một lúc rồi từ từ thả hai tay đang chống hai bên ra, thả người về lại bình dung dịch dinh dưỡng. Sau đó nhặt bỏng ngô bên cạnh lên, bắt đầu nhai rôm rốp tiếp.

Trong lòng nó thầm đánh giá — Dù hơi đáng sợ, nhưng bản chất vẫn giống với phim tình cảm.

Mặc dù là kiểu khá khốc liệt.

Trong hình ảnh, quá khứ xa xôi được phát lại với tốc độ đáng sợ — Có lẽ là vì thấy đối phương rất biết điều, tự mang vật tế theo nên bóng đen cũng chẳng còn kháng cự gì với tên đầu đất ngu ngốc kia nữa. Có qua có lại, thậm chí nó còn có thể bình tĩnh đợi tên này nhảy xong mới quát đuổi đi.

Cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, dù bóng đen không chấp nhận vật tế của đối phương nhưng vẫn yên lặng để mặc nó bên cạnh. Tuy nhiên, nó vẫn phớt lờ điệu nhảy vụng về của Godzilla.

Thế là Godzilla lại thay đổi lần nữa. Khi nó thấy bóng đen đang cố gắng bắt chước lại ngoại hình của những sinh vật khác, cuối cùng nó cũng nảy ra sáng kiến.

Nó cũng bắt đầu thay đổi hình dạng của mình.

Chân trước hiện tại ngắn quá, nó bèn nặn chân trước thành cánh, cơ thể quá cồng kềnh, thế thì đổi thành mảnh mai thanh lịch đi. Làn da quá bùn đất, nó nên thay cho mình vảy cá lấp lánh hay bộ lông mượt mà đây...

Cho tới cuối cùng, học theo ngoại hình của bóng đen, nó đã biến thành một con thỏ trắng không được bình thường cho lắm. Dù chỉ có thể loạng choạng đi bằng lỗ tai, nó cũng rất kiên trì cống hiến điệu nhảy chân thành của mình cho đối phương —

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!