Chương 16: (Vô Đề)

Dương Bất Khí.

Một nhà ngoại cảm có hai tố chất hiếm thấy, 19 tuổi đã gia nhập vào tổ chức. Hiện tại cấp công khai là cấp Đăng, từng xử lý vô số "sự cố" lớn nhỏ khác nhau.

Dù nói ra điều này không hay lắm nhưng người trong tổ chức thường rất an tâm khi được Dương Bất Khí dẫn đội. Vì xưa nay anh luôn vững vàng, theo lời họ nói là "Chưa có cảnh nào mà đội trưởng Dương chưa thấy qua cả".

Ổn, ổn tất.

Thậm chí ở một mức độ nào đó, Dương Bất Khí cũng tự nghĩ như thế.

Cho tới lúc này đây.

Anh nhìn "Từ Đồ Nhiên" đang nghiêm túc giơ ngón tay giữa, im lặng một hồi rồi lạnh mặt nhìn sang chỗ khác.

Rất xin lỗi, anh chưa thấy cảnh này bao giờ.

Sau khi làm xong động tác này, bóng người bên cạnh hóa thành một luồng khói rồi biến mất. Điều này có nghĩa là phần mảnh vỡ này đã được "phát" hết.

Cùng với sự biến mất của "Từ Đồ Nhiên", bóng đen và cầu thang trước mắt Dương Bất Khí cũng im bặt. Dương Bất Khí chậm rãi đứng thẳng dậy, đầu óc vẫn đang quay cuồng.

Rốt cuộc hành động của cô bé kia có ý nghĩa gì? Tại sao cô phải làm thế? Là để khiêu khích ư? Hay là để bày tỏ sự phẫn nộ? Nhưng rõ ràng tâm trạng của cô đâu có gì thay đổi...

Đầu tiên, tư thế cầu nguyện đã được loại trừ... Dương Bất Khí giơ tay xoa xoa thái dương. Có rất nhiều Thể Đáng Ghét biến chất từ chính nhà ngoại cảm, vì thế nhận thức của chúng đối với các sự vật và sự việc không khác con người là bao. Chúng chưa đần tới mức lấy ngón giữa làm tư thế cầu nguyện đâu...

Từ góc độ này, hẳn là giữa Từ Đồ Nhiên và Bóng Đen Cuồng Đạo không có quan hệ gì đặc biệt.

Chuyện này khiến Dương Bất Khí thoáng thấy an tâm.

"Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?" Có người hiếu kỳ hỏi, "Cô bé đó làm gì vậy?"

"Không có gì. Cô ta đối diện trực tiếp với dư ảnh của Bóng Đen Cuồng Đạo. Đây hẳn là một khâu được Bóng Đen Cuồng Đạo sắp xếp để tăng áp lực tâm lý cho họ..." Dương Bất Khí giải thích được một nửa thì chợt nhận ra vấn đề.

Không đúng — Sao lại là "không có gì" được.

Đó là Bóng Đen Cuồng Đạo, Thể Đáng Ghét cấp Quán đấy. Dù có là dư ảnh đi nữa thì vẫn hoàn toàn đủ sức uy h**p con người bình thường. Đừng nói đó là khâu dùng để hù dọa, dù là anh cũng cảm thấy được sự kh*ng b* kinh người mà nó cố tình lan tỏa.

Nhưng cô bé kia lại chịu đựng được ư? Nói cách khác, cô đối diện trực tiếp với sự uy h**p của nó mà vẫn giữ được bình tĩnh, còn rất thản nhiên giơ ngón giữa với nó nữa?

Dương Bất Khí đanh mặt lại..... Rốt cuộc cô gái này có lai lịch thế nào đây?

"Đội trưởng Dương ơi?" Phát hiện nét mặt của anh thay đổi, một trong các đồng nghiệp cảnh giác hỏi, "Có phải cô bé đó có vấn đề gì không?"

Dương Bất Khí lắc đầu, không nói gì. Hiện tại vẫn chưa đủ thông tin, không thể kết luận được gì.

Anh lại đi tới một nhóm bóng đang đứng im.

Thang máy mở ra, có hai người đứng bên trong. Một là một cậu trai lạ mặt, dáng người khá mũm mĩm, một là Từ Đồ Nhiên.

Dương Bất Khí bước vào thang máy, quan sát tình hình xung quanh rồi vô thức vươn tay tới phía Từ Đồ Nhiên, lúc sắp chạm vào vai cô lại khựng lại, sau đó dời tay sang nam sinh bên cạnh cô..... Hiện tại đầu óc của anh vẫn còn hơi choáng váng. Nhưng có thể xác định một chuyện là con nhóc Từ Đồ Nhiên này rất bất thường.

Để nắm bắt tình hình, anh nghĩ mình vẫn nên nhìn mọi chuyện theo góc độ của người bình thường thì hơn.

Nhưng sau khi vỗ tay xuống, anh mới ý thức được mình đã phán đoán sai lầm rồi.

Nam sinh này không phải con người... Anh nhìn bóng dáng đang bắt đầu hoạt động, trong ánh mắt toát lên vài phần cảnh giác, ai ngờ 1 giây sau đã thấy nam sinh phi nhân loại ngày hét thảm một tiếng, sau đó va vào vách thang máy.

"Mày, mày định làm gì?!" Dương Bất Khí nghe nó kêu thảm thiết đối với phía trước, "Mày đừng tới đây —"

Dương Bất Khí: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!