Chương 159: Ngoại truyện 1: How I Met Your Mother (1)

Vì sửa đổi vận mệnh nên nguyên thân đã từng chết oan cũng quay trở về, tất nhiên Từ Đồ Nhiên không thể dùng thân phận của cô ấy để hoạt động tiếp được, cũng không tiện ở tiếp trong biệt thự nhà nguyên thân.

Cũng chẳng có gì to tát hết. Vốn cô cũng đã có sẵn lãnh thổ rồi, lúc nào cũng có thể vạch ra Cõi để làm chỗ nghỉ ngơi. Nói theo cách khách quan, Từ Đồ Nhiên vẫn thích cái giường cũ ở dưới rừng long não của mình hơn, nhưng vì phải thường xuyên đi làm nhiệm vụ của đám Chu Đường mà cô rất ít khi ở lại đó lâu được — Như lần này, cô cũng chạy ở ngoài mấy vòng, cuối cùng mới về được rừng long não.

Nhiệm vụ lần này cô không đem theo đóa hồng nhỏ, chuyện này khiến nó cứ mãi bám trên vai cô không chịu buông. Dương Bất Khí thử cố gắng đuổi vài lần nhưng vẫn không được, chỉ đành đi theo nó mãi.

"Vậy là cuối tuần này em không ra nữa hả?" Dương Bất Khí cầm đồ ăn vặt Từ Đồ Nhiên đem về, vừa đi vào sâu trong rừng long não vừa nói với cô. Lúc nói chuyện, có hai con gấu đen vạm vỡ bước tới, thấy Từ Đồ Nhiên thì cúi mạnh đầu chào, ai không biết còn tưởng chúng đang lạy lão đại nữa.

Từ Đồ Nhiên xua tay với đám gấu rồi gật đầu: "Ừm. Thứ Hai phải đi làm việc, là nhiệm vụ quan sát. Có lẽ sẽ ở Cõi nghỉ ngơi hai ba ngày, sau đó thì ra ngoài chơi với đám Chu Đường... Nhưng sẽ về trong buổi tối thôi."

Dương Bất Khí gật đầu theo lời cô, chợt thấy hơi sai sai: "Nhiệm vụ quan sát ư?"

"Là kiểu bước vào Cõi đã tồn tại lâu rồi quan sát tình hình bên trong ấy..." Từ Đồ Nhiên khẽ cười, "Tất nhiên, quan sát là lời giải thích của nhà ngoại cảm thôi."

Đối với cô mà nói, hành động này nói chính xác hơn là "Tìm kiếm lương thực dự trữ" hoặc "Tìm cơ hội giải quyết".

"Em định tìm cơ hội để phong ấn Thể Đáng Ghét luôn như lần trước à?" Dương Bất Khí nói, "Hay là giả vờ vô tình thả nó ra rồi lại lừa vào rừng như lần trước nữa?"

Anh không khuyến khích làm như thế. Dù sao chuyện này cũng xảy ra quá thường xuyên, mặc dù có Thượng Quan Kỳ và thầy Mục che giấu giúp, nhưng cũng sẽ khiến người ta hoài nghi.

Từ Đồ Nhiên cũng thẳng thắn lắc đầu: "Xem tình hình thế nào đã. Nếu thực sự không được thì em sẽ tìm cách đánh sóng suy nghĩ tạo ra ưu thế cho nhà ngoại cảm, để họ tự phong ấn. Dù sao Thể Đáng Ghét cấp cao cuối cùng cũng chảy tới chỗ em hết mà."

Trong lúc nói chuyện, vừa lúc họ cũng đi ngang qua một tòa nhà nhỏ. Tòa nhà đó trông như một giàn che đơn giản, dưới cùng đặt rất nhiều hộp màu bạc. Có vài con gấu trắng đang đeo găng tay ngồi bên cạnh thu dọn, nhìn kỹ sẽ phát hiện ngoài phù văn phong ấn ra, đa số những cái hộp này đều có khắc ký hiệu, ví dụ như "Nhân Tâm", "Từ Tế", "Khương".

Nhìn lại mặt đất bên dưới hộp bạc, đó thực chất là một trận phù văn khổng lồ. Ngay lúc Từ Đồ Nhiên nhìn tới, trận phù văn cũng chợt sáng lên, tiếng tụng niệm từ xa xa truyền tới, sau một vệt trắng ngắn ngủi, dưới mái hiên lại xuất hiện thêm một cái hộp bạc nữa.

"Nhìn kìa." Từ Đồ Nhiên hơi đắc ý nhìn sang Dương Bất Khí, anh mỉm cười, nhẹ nhàng kéo Từ Đồ Nhiên qua để cô tránh một con gấu trắng đang ôm chồng hộp bạc cắm đầu đi.

Pergola* này được Dương Bất Khí dựng lên sau khi tiếp nhận rừng long não, trận phù văn bên dưới thì là tác phẩm của Từ Đồ Nhiên. Lúc cô dùng quyền hạn của Kẻ dệt nên số phận để sửa chữa tuyến thời gian trong thế giới này đã nhân cơ hội kiếm chút lợi ích cho mình — Cô thầm cài khái niệm Rừng Hỗn loạn vào trong ý thức của nhà ngoại cảm cấp cao, đồng thời cũng khiến họ tin rằng nếu gặp phải Thể Đáng Ghét cấp cao không thể xử lý được, hiến tế cho Rừng Hỗn loạn sẽ là một lựa chọn hay.

(*)

Tất nhiên, cái gọi là Rừng Hỗn loạn đang ám chỉ rừng long não do Từ Đồ Nhiên quản lý. Cô đã truyền lại những nội dung liên quan qua dạng kiến thức thần bí, thi thoảng lại đào sâu nhận thức này thông qua giấc mơ, ngoài ra còn có thêm Thượng Quan Kỳ, thầy Mục và nhà họ Khương có quyền cao làm mẫu, chẳng ai dị nghị gì về nhận thức này hết — Dù sao đối với nhà ngoại cảm mà nói, chuyện thu thập Thể Đáng Ghét cấp cao vốn là vấn đề khá khó khăn mà.

Thể Đáng Ghét cấp quá cao, dù có chế tạo thành công cụ Thể Đáng Ghét thì rủi ro khi sử dụng cũng khá lớn, mà nếu cứ phong ấn mãi trong hộp bạc cũng chẳng thể nào chắc ăn rằng chúng không có khả năng trốn đi được, đó là chưa kể tới việc dù cách lớp hộp bạc, Thể Đáng Ghét vẫn có thể khả năng gây ảnh hưởng, thậm chí là ô nhiễm xung quanh.

Khái niệm Rừng Hỗn loạn được Từ Đồ Nhiên lặng lẽ thêm vào đồng nghĩa với việc cho họ lựa chọn thứ ba — Hiến tế Thể Đáng Ghét khó xử lý tới Rừng Hỗn loạn qua nghi thức. Xem như có qua có lại, có khi Từ Đồ Nhiên sẽ phản hồi lại một số phù văn có sẵn, hoặc công cụ triệu hồi dùng một lần, dùng để triệu hồi "Nô bộc của Thần" của cô.

Nhưng Từ Đồ Nhiên cũng chẳng làm từ thiện không thôi. Những thứ bị con người hiến tế đều là cấp cao cả. Nếu có thể tiêu hóa và hấp thụ những thứ này, đối với cô mà nói cũng là một kiểu thu hồi sức mạnh — Lấy được ánh sao không có nghĩa là không thể theo đuổi sức mạnh cao hơn. Trước khi Người Nuôi Dạy thật sự giáng lâm, cần phải trở nên mạnh nhất có thể. Nói cách khác, những Thể Đáng Ghét này được xem như lương thực dự trữ của cô.

Gọi là "lương thực dự trữ" là vì trọng điểm hiện tại của Từ Đồ Nhiên vẫn đang đặt trong việc tiêu hóa hình chiếu Người Nuôi Dạy và ba mảnh vỡ của Sao. Ngoài ra, cô còn một dự án lớn là săn đuổi phân thể hình chiếu còn sót lại trong mộng cảnh.

Vì thế, chỗ Thể Đáng Ghét này chỉ có thể dự trữ trước. Ngoài số đến từ việc nhà ngoại cảm hiến tế ra, Dương Bất Khí còn giữ lại một cửa ra vào thông với bên ngoài rừng long não và cơ chế ra ngoài "bẫy" định kỳ của gấu trắng — Thể Đáng Ghét bị bẫy vào sẽ có gấu đen tự xử lý, quá trình này đã rất thành thục rồi.

Vấn đề duy nhất là mỗi lần ra ngoài, gấu trắng đều phải nhặt thứ gì đó về... Dương Bất Khí chẳng quản lý nổi. Chỉ có thể thêm hai nhà kho nữa để chứa đồ lặt vặt. Có khi thấy được đồ quý giá còn phải tìm cách trả lại cho người ta nữa, cực kỳ nhức đầu.

Nghĩ tới đây, Dương Bất Khí lại thấy hơi mệt lòng. Anh ngước mắt nhìn pergola như trạm chuyển phát nhanh trước mặt rồi cụp mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay, tán gẫu vài câu với Từ Đồ Nhiên về kế hoạch đặt thêm một pergola ở gần đó, thấy đã gần đến giờ bèn nắm tay Từ Đồ Nhiên đi vào sâu hơn.

"Đúng rồi." Thấy ánh sáng trên đầu bắt đầu nhạt đi, anh vô thức mím môi, "Xác nhận lại nhé. Tối nay em không có kế hoạch gì khác đúng không?"

"Không có đâu. Bởi vậy em mới mua đồ ăn về mà." Từ Đồ Nhiên nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng ngời, "Anh muốn nói gì hả?"

Dường như Dương Bất Khí khẽ cười, nhẹ nhàng thả bàn tay đang nắm Từ Đồ Nhiên ra, cẩn thận ôm lấy vai cô: "Không có gì, chỉ là hôm nay cũng là dịp đặc biệt thôi. Vì thế anh muốn..."

Bàn tay nhẹ nhàng ấn vào vai Từ Đồ Nhiên, đóa hồng nhỏ đang ngồi trên vai cô khéo léo chuyển chỗ, bò lên đầu Từ Đồ Nhiên. Dương Bất Khí nhìn đóa hồng nhỏ đang đung đưa trên đầu Từ Đồ Nhiên, hơi khựng mặt lại, lời nói tiếp theo cũng dừng. Từ Đồ Nhiên tò mò ngẩng đầu lên: "Hôm nay? Hôm nay là ngày lễ gì hả?"

"Không phải lễ gì hết." Dương Bất Khí ép mình dời mắt khỏi đóa hồng nhỏ bắt mắt kia đi, "Chắc em không nhớ. Trước đây lúc em rơi xuống..."

Chưa kịp nói hết, anh đã thấy Từ Đồ Nhiên dừng bước, nhíu mày, hơi quay đầu lại. Dương Bất Khí thấy có điềm nên vô thức dừng lại theo, đứng cạnh đợi một lúc mới đánh tiếng: "Sao thế em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!