Chùm sáng tựa như một con đường mòn dẫn từ hành lang tới thẳng trong phòng.
Chung Tư Gia lắc lư cơ thể, chậm rãi bước ra dọc theo chùm sáng, con dao gọt trái cây cắm trên cổ cũng lung lay theo như đang đi trên thảm đỏ.
Tất nhiên Từ Đồ Nhiên không có ý định ngoan ngoãn đứng chờ cậu ta đi tới.
Cô lùi lại một bước, quét mắt một vòng rồi nhanh chóng khóa chặt cái đèn khẩn cấp gần mình nhất — Gọi là "đèn khẩn cấp" nhưng thực chất chẳng thể nhìn ra được từ bề ngoài.
Lúc không sáng nó hệt như một vật trang trí tường, sáng lên thì lại như một con mắt đang mở…
May mà không ngụy trang quá khó tìm.
Từ Đồ Nhiên bỗng nhảy lên, vung nắm đấm vào cái đèn đó.
Ai ngờ chân còn chưa nhấc được lên khỏi mặt đất đã bị siết chặt.
Có thứ gì đó chộp lấy cô rồi ghì mạnh xuống.
Từ Đồ Nhiên mất trớn, ngã thẳng ra đất.
Quả nhiên là những thứ như xúc tu rất đáng ghét mà.
Từ Đồ Nhiên chậc một tiếng ra chiều mất kiên nhẫn, ra sức kéo xúc tu đang bám trên cổ chân mình ra.
Khoảng thời gian dây dưa này đã đủ để Chung Tư Gia nghênh ngang đi tới gót chân cô rồi.
"Lúc nãy mày đâm tao vui lắm nhỉ?" Cậu ta từ trên cao nhìn xuống Từ Đồ Nhiên, không hề che giấu ác ý trong mắt.
Từ Đồ Nhiên: …
Cô nhớ lại cách lựa lời đàm phán ban nãy của Cố Thần Phong, cố gắng vận dụng: "Đừng kích động, có gì thì nói cho rõ thôi mà.
Tôi cũng chẳng muốn chuyện thành ra thế này đâu, Cố Tiểu Nhã đã từng nói rồi, tức giận cũng không giải quyết được gì…"
"…" Khuôn mặt của Chung Tư Gia lập tức trở nên méo mó.
Gì thế này, có thể qua loa hơn nữa được không? Dù tao chắc chắn sẽ không nghe lời mày, nhưng mày cũng đâu cần phải chép y chang lời thoại để lừa tao chứ?
Cậu ta hừ lạnh một tiếng, vẫn giữ thiết lập nhân vật của mình rất tốt.
Các xúc tu vươn ra sau hình dáng mờ nhạt như thể đã sẵn sàng cấu xé cơ thể cô ra thành tám mảnh.
— Nhưng đúng lúc này, dưới lầu chợt có một âm thanh va chạm vang lên.
Trong tiếng loảng xoảng có cả tiếng "ầm ầm ầm" liên hồi, mãi không dứt.
Từ Đồ Nhiên khẽ giật mình.
Cô chưa từng nghe qua âm thanh va chạm trước, nhưng âm thanh đánh thứ gì đó ở đằng sau thì lại rất quen tai.
Chính là tiếng tủ sắt bị va chạm!
Có chuyện gì vậy?
Trái tim Từ Đồ Nhiên khẽ hẫng một nhịp, cô bình tĩnh lại, đá mạnh một cú vào Chung Tư Gia — Kẻ đang phân tâm vì âm thanh mà nhất thời không phòng bị, cậu ta bị cô đạp té ngửa ra đất.
Nhưng chân phải của Từ Đồ Nhiên cũng bị đau.
Cô không rảnh mà quan tâm, chỉ đứng dậy chạy tới cầu thang, chưa chạy được mấy bữa đã thấy một bóng người quen thuộc đi tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!