Rõ ràng ngay lúc nãy còn nghe tiếng cậu ta phá cửa dưới lầu, mà thái độ hiện tại của Chung Tư Gia lại ấm áp như thể khách tới chơi nhà vậy.
"Có ở đây không? Mở cửa ra đi.
Tôi biết các cậu ở bên trong mà.
Các cậu không nhớ tôi à? Tôi là Chung Tư Gia đây, chúng ta từng học chung với nhau…"
Mọi người nhìn nhau trong bóng đêm, đồng loạt lùi về sau.
Trái tim đập mạnh theo từng tiếng gõ cửa như thể có thể nhảy ra khỏi cổ họng bất cứ lúc nào.
Nhưng đúng lúc này, chợt một tiếng "Rốp" vang lên —
Cố Thần Phong gần như nhảy cẫng lên: "Gì đấy?"
"… Không sao đâu, là tôi." Giọng Từ Đồ Nhiên vang lên, "Cuối cùng cũng hồi phục rồi.
May là không bị nặng lắm."
Cố Thần Phong: …
Không biết mai đã nở mấy lần rồi.
Cậu ta bất ngờ phát hiện bản thân đã thật sự quen với chuyện viễn vông như kiểu Từ Đồ Nhiên "nắn lại cổ tay mình trong lúc ma quậy, quan trọng hơn là thật sự nắn được" này.
Sự quen thuộc thật sự là một chuyện đáng sợ.
Nhưng điều này cũng khiến cậu ta nhận ra một chuyện khác — Rất có thể trong lần mạo hiểm tới, mình không còn cái đùi nào để ôm nữa rồi.
Từ Đồ Nhiên thừa nhận rằng mình không thể đánh lại Chung Tư Gia ngoài kia, hơn nữa cổ tay cô mới được nắn lại, chắc chắn không ổn để ra tay lần nữa — Họ phải nghĩ cách khác thôi.
Những suy nghĩ cứ quay cuồng trong đầu Cố Thần Phong, tiếng gõ cửa bên ngoài ngày càng nhanh, những ký ức về đủ loại tiểu thuyết thần bí như đèn kéo quân trong đầu cậu ta, thế mà trong chớp mắt đã giúp cậu ta tìm được một giải pháp thật —
"Chung Tư Gia!" Chỉ thấy cậu ta đột nhiên bước lên một bước, dốc hết can đảm cao giọng nói, "Tôi muốn nói chuyện với cậu!"
…?!
Mọi người cả kinh nhìn sang Cố Thần Phong.
Cậu ta nuốt nước bọt một chút, căng thẳng huy động mớ từ vựng trong não mình ra.
"Chúng… chúng tôi cũng rất tiếc khi cậu đi sớm như thế.
Tôi hiểu cảm giác của cậu, chết yểu lúc còn đương xuân, chắc chắn trong lòng sẽ có oán hận.
Chuyện đã tới nước này rồi, chẳng ai muốn hết, nhưng lúc này phải giữ cho bản thân được tỉnh táo, chị tôi từng nói giận, giận dữ cũng chẳng có lợi gì…"
Cố Thần Phong cố gắng nói trôi chảy nhất có thể: "Hay là chúng ta thỏa thuận chút đi.
Cậu tha cho chúng tôi ra ngoài, nếu còn tâm nguyện gì chưa làm được thì chúng tôi làm thay cậu.
Thế thì cậu cũng yên tâm được đôi phần mà, thấy sao?"
"…"
Vừa dứt lời, cả trong và ngoài phòng đều im bặt.
Từ Đồ Nhiên yên lặng một lúc rồi xích lại gần Cố Tiểu Nhã: "Cậu ta đang làm gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!