Chương 10: (Vô Đề)

Bên này, trong homestay.

Xong khâu giải đáp nghi vấn, mọi người cũng không còn lý do gì mà nán lại tầng hầm nữa, vội vàng chia thành các nhóm 2 người rồi lần lượt vào thang máy, quay lại sảnh lớn.

Lúc này trong sảnh lớn chẳng còn ai nữa.

Ngoài cửa thang máy chỉ còn lại một đống bột màu xám.

Mọi người cẩn thận lách qua rồi bước tới cạnh bàn lần nữa.

Tâm trạng mới được thả lỏng một chút đã trở nên nặng nề trở lại khi trông thấy bàn cờ lớn kia.

Lớp trưởng ho một tiếng: "Giờ tới lượt ai vậy?"

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào cậu ta, bấy giờ cậu ta mới nhớ là tới lượt mình.

Lớp trưởng cười xấu hổ rồi ném xúc xắc lên bàn.

Lần này cậu ta hơi xui, quần cờ bước tới vài bước rồi đúng lúc dừng tại ô sự kiện.

Yết hầu cậu ta khẽ nhấp nhô, bóc một tấm thẻ sự kiện, thấy bên trên không có hình đồng hồ mới khẽ thở phào.

Nhưng khi đọc kỹ nội dung bên trong, vẻ mặt của cậu ta lại bắt đầu cổ quái.

— [Sự kiện: Sau một cuộc mạo hiểm ly kỳ, cuối cùng các bạn đã tìm được cửa ra vào của homestay.

Nhưng các bạn không ngờ rằng trước cánh cổng đổ nát lại có một bóng hình quen thuộc — Sự thật phũ phàng cuối cùng cũng đã đến.

Chỉ khi chiến thắng trong cuộc chiến cuối cùng này, các bạn mới có thể thật sự rời khỏi nơi này.]

[Đối với những người chơi đã bị đào thải hoặc chết, vui lòng tham khảo [Hướng dẫn đỏ] để hành động.]

[Đối với những người chơi chưa bị đào thải, vui lòng tham khảo [Hướng dẫn xanh] để hành động.]

Hướng dẫn?

Hướng dẫn gì?

Nghe lớp trưởng đọc thẻ sự kiện xong, tất cả mọi người đều hơi ngẩn ra.

Sau đó mới phát hiện chẳng biết từ khi nào mà trên bàn đã có thêm hai quyển sổ mỏng.

Đúng như mô tả của thẻ sự kiện, một quyển màu đỏ, một quyển màu xanh.

Tất nhiên Từ Đồ Nhiên biết cô sẽ tương ứng với sổ xanh, nhưng với trái tim quyết tâm tìm đường chết, cô vẫn giở quyển sổ màu đỏ ra trước — Kết quả là mở ra chẳng có gì.

Bên trong đỏ rực, ngoài vết máu loang lổ ra chẳng thấy được gì nữa.

Thấy cô giở sổ ra, lớp phó thể thao cũng hiếu kỳ cẩn thận bước tới, thấy bên trong đều là máu liền vô thức "Ối" một tiếng.

Lớp phó học tập lên tiếng trách móc, cậu ta lập tức đổ trách nhiệm tới Từ Đồ Nhiên: "Cậu ta làm trước mà."

Từ Đồ Nhiên: …

"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng." Cô tìm được một câu giải thích hợp lý cho hành động tìm đường chết của mình, sau đó khép sổ lại rồi đi sang bên kia.

"Trên sổ xanh viết gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!