Một buổi chiều tháng 6, nắng chiếu sáng ngời khắp căn nhà.
Trong homestay có vài thanh niên tầm 17 – 18 tuổi đang xúm lại chơi boardgame với nhau, trên bàn trải một bản đồ trò chơi dài 1m, bên trên bày đầy các quân cờ sặc sỡ, có người đang ra sức lắc xúc xắc.
"7! Cậu phải đi tới 7 bước… Mau mau mau, rút thẻ sự kiện đi!"
Các thanh thiếu niên la hét ầm ĩ khắp phòng, khác hẳn với Từ Đồ Nhiên đang ngồi trong góc.
Cô lẳng lặng ngồi một mình, trong tay cầm một gói kẹo cầu vồng, hờ hững nhai.
Gương mặt xinh đẹp hoàn toàn trống rỗng, gần như tách biệt hoàn toàn vẻ náo nhiệt xung quanh.
Cố Tiểu Nhã chơi xong lượt của mình bèn quay lại nhìn Từ Đồ Nhiên một chút, nhíu mày rồi khẽ đụng nam sinh bên cạnh.
"Mày xem mày làm ra chuyện gì rồi kìa!" Cô ta hạ thấp giọng nói với nam sinh, "Ai bảo mày gọi cậu ấy tới hả?"
Nam sinh đang hô hào bắt người khác uống nước lê gai, nghe thế liền tặc lưỡi: "Chẳng phải là do chị bảo em tìm cơ hội nói chuyện với nó hay sao?"
"Chị bảo mày nói chuyện riêng rồi tìm cơ hội xin lỗi — Ai bảo mày kéo nó tới đây đâu!" Cố Tiểu Nhã oán trách, "Kéo tới thì thôi đi, còn không chịu chỉ người ta chơi đàng hoàng nữa.
Cố Thần Phong, đừng nghĩ là chị không nhìn ra bọn mày đang hùa nhau không cho cậu ấy chơi đấy nhé! Nãy chị cản còn giả vờ không nghe cơ mà!"
"Do nó xui xẻo thôi mà." Nam sinh khịt mũi, "Hơn nữa có gì mà phải xin lỗi chứ? Có phải nó bị quấy rối đâu!"
Từ Đồ Nhiên là bạn học thời cấp 2 của họ, thực ra chỉ chung lớp được 2 năm, năm lớp 9 cô đã chuyển đi chỗ khác.
Mãi tới khi kỳ thi đại học kết thúc, cô vẫn không hề liên lạc lại với họ.
Nhưng 1 tuần trước, Từ Đồ Nhiên bất ngờ xuất hiện tại bữa tiệc chia tay của lớp 12 họ học, dùng những từ ngữ sến ch** n**c tỏ tình với Cố Thần Phong trước mặt mọi người, sau khi bị từ chối còn cố quấn lấy cậu ta, thề thốt rằng bản thân đã yêu thầm Cố Thần Phong 3 năm rồi, cảnh tượng lúc đó rất ầm ĩ và khó coi.
"Lúc đó An An tức tới bỏ về luôn đấy! Đám xung quanh cũng ồn ào hết cả lên." Cố Thần Phong khó chịu làu bàu nói, An An là nữ sinh mà cậu ta yêu thầm, từ hôm đó tới nay vẫn chưa chịu nói chuyện với cậu ta.
"Vì chuyện này mà em bị bạn học chê cười tới giờ, thế mà chị còn muốn em xin lỗi nữa à?"
Cố Tiểu Nhã là chị song sinh của cậu ta, chỉ lớn hơn cậu ta 1 phút mà lại rất kiêu căng.
Cố Thần Phong bị dồn tới hết cách, nhưng cậu ta thực sự không muốn tiếp xúc riêng gì với Từ Đồ Nhiên nên mới mượn cơ hội họp lớp cấp 2 gọi cô tới.
Trường họ là trường liên cấp nên rất nhiều người học chung cấp 2 và cấp 3, vì thế có kha khá người tới họp lớp chỉ để hóng chuyện của cậu ta và Từ Đồ Nhiên.
Hơn nữa mối quan hệ giữa họ với Cố Thần Phong không tệ, tất nhiên sẽ đứng về phe cậu ta và có phàn xa lánh Từ Đồ Nhiên trong chuyện này.
Âm mưu hùa nhau trong lúc chơi boardgame chỉ là một phần, phải cố gắng lạnh lùng và bỏ mặt hết mọi chuyện.
Dù Cố Tiểu Nhã đã cố gắng hết sức nhưng cũng khó mà bù đắp được cảm giác tẩy chay của họ đối với Từ Đồ Nhiên được.
"Nếu nó biết điều thì vừa nãy đã về rồi.
Em đã nói với chị mà, nó không bình thường đâu…" Cố Thần Phong thì thầm nhưng lại bị Cố Tiểu Nhã véo cho một cái.
Cô ta lo lắng liếc nhìn Từ Đồ Nhiên phía xa xa, hạ thấp giọng: "Không bàn tới chuyện mày phải xin lỗi, phải nói cho rõ ràng hiểu lầm đi.
Đã nói biết bao nhiêu lần rồi, nói chuyện rõ ràng, đừng có chỉ biết trút giận… Ngu chết đi được."
Cô ta thở dài: "Giờ chị sẽ đi nói chuyện với cô ấy, đợi lúc chín muồi rồi nhớ qua đấy! Phải lịch sự, có biết chưa hả…"
… Đừng mà.
Làm ơn đi, đừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!