Chương 8: Nhập Học Và Gió Biết Ghen (2)

Nó toan bước đi thì có một lực kéo mình lại, vì đôi giày khá cao nên nó mất đà ngã chúi đầu đập vào khuôn ngực sắt thép vạm vỡ của hắn. Nhanh tay hắn xoay người nó lại kéo nó đến ghế đặt nó ngồi trên đùi mình, nó định đứng dậy bỏ đi thì hắn lấy hai tay ôm chặt lấy eo nó không cho nó vùng vẫy, thì thầm vào tai nó:

- Xin lỗi em!

-Vì?

- lạnh giọng

- Em không giận tôi sao

- Hắn thì thầm dịu dàng

- Không

-nó nói

- Mèo nhỏ à em ngoan lắm, tôi sẽ bảo vệ em

- Vừa nói hắn vừa kéo xuống cổ trắng trẻo của nó cạp ý lộn cắn nhẹ một cái (đánh dấu chủ quyền hả trời)

- Lớp?

- nó hỏi 3 lần rồi mà sao không biết được lớp và cũng muốn đánh trổng lãng với hắn

- Mèo à, em đánh trống lãng với tôi à không...

- hắn chưa kịp nói hết thì nói quay ngược đối mặt với hắn, 4 mắt nhìn nhau, nó tiến sát mặt hắn làm hắn đơ ra vì hành động gan dạ này ( không phải nó dễ dãi mà nó sống nước ngoài quen rồi nên nghĩ thoáng) khẽ liếm cách môi đỏ máu đầy kiêu khích nó tiến gần hơn, cơ bản hắn đang nhắm mắt để KISS nhưng không nó liếm nhẹ má hắn rồi ghé sát tai hắn nói giọng mê hoặc:

- Tôi hỏi lớp?

Hắn đang phê vì cái liếm đầy mê hoặc thì bị nó đẩy ra, hắn lạnh lùng gằn giọng:

- thôi được 11A, em định giết tôi à!

Bây giờ hắn chủ động kiss phớt môi nó rồi luyến tiếc vị ngọt kẹo môi nó, hắn muốn hôn nó thật nó có biết đâu first kiss của hắn hổng biết đâu dù hắn có đào hoa cỡ nào đi chăng nữa thì hắn sẽ chẵn bao giờ hôn người con gái hắn không yêu vậy thì hắn yêu nó rồi sao (ghê vậy)

Nó cố vùng khỏi tay hắn đi thẳng ra cửa còn hắn thì đang ngẩn ngơ ngẫm nghĩ trong đầu " Mèo nhỏ à, em làm tôi yêu em rồi thì khó mà thoát khỏi tôi" cười nhếch môi với cái suy nghĩ trong đầu

Nó bước ra khỏi phòng " chồng yêu" gương mặt thoáng đỏ lòng bồi hồi, lắc đầu cho qua suy nghĩ" về Việt Nam là trả thù không phải yêu đương gì hết, cái đó là một mục tiêu của nó ngoan ngoãn nghe lời ông ta để ông ta tin tưởng nó rồi nó sẽ ra tay" khẽ nhếch mép quay đi còn có môt người đang sờ tay lên má mà cười như một thằng điên, chắc bị mê hoặc rồi chập dây rồi.

Nó đang loay hoay kiếm nhỏ thì thấy một cái đầu thâm thà thậm thụt, đến vỗ vai một cái người đó hét toán lên:

- trơi ơi tôi không phải ca sĩ hay người mẫu của mấy người, tôi là học sinh mà

-Hương

- nó nhe giọng

- ơ ơ Lam hả, trời ơi bà đi đâu bỏ tôi bị lũ nam sinh dí chạy xin chư kí kìa huhu ứ biết đau

- Nhỏ phụng phịu

*cười nhẹ*

- cơ mà chúng ta học lớp mấy vậy

- nhỏ nói

- 11A

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!