Kết thúc một ngày ánh hoàng hôn buông xuống, nhẹ nhẹ đưa mọi vật chìm vào trong bóng tối.
"Oa! Hôm nay chơi vui thật!" Nhật Lam thoãi mái cười lớn, cô hớn hở ôm con thú bông to sụ vào người thơm mấy phát.
"Lam à, xem em kìa, to đầu mà như con nít!" Phong nhìn chăm chăm bong dáng nhỏ nhắn đang vui đùa bước đi phía trước, không để ý lắm lời Thiên Anh trêu ghẹo.
Lam ném cái nhìn át thủ vào anh trai, dễ thương chu miệng nói: "Hứ, anh cũng cười lúc nãy giờ đấy! Đừng nghĩ em không thấy!" Lam biết mình nói gì, cô để ý mấy ngày hôm nay giữa anh cô và cô bạn thân Hương có chút chuyện không mấy hòa thuận, hôm nay hai người đều thoãi mái thì cô cũng vui lây!
"Em…" Bị nói đúng tâm tư cậu trừng mắt nhìn Nhật Lam rồi ái ngại quan sát Thiên Hương thấy cô nhóc đỏ mặt đáng yêu.
Phong vui vẻ trêu đùa và cũng vì cô kéo hắn đi, để ại không gian cho hai người ấy!
"À…"
"Ừ…"
"À…"
(Anh trai à nói nhanh lên!)
Thiên Hương nhíu mày, anh ta hôm nay sao vậy chứ!
"Hương này!"
Cậu dứt khoát quay mặt sang phía nhỏ, cười tươi sáng đến mức nguy hiểm.
"Vâng?"
"Chuyện hôm đó, cái hôm ấy, hôm mà…" (Biết là hôm đó rồi!)
"Tôi hiểu ý anh, tôi không để ý lắm chuyện của anh và cô gái kia đâu! Hy vọng anh đừng khó xử!" Hương nói rồi vội quay mặt đi ngay cô không muốn anh thấy mình khó xử.
Cậu nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng hồng cảm thấy rất vui lại nổi ý đồ muốn trêu chọc cô.
"Tôi cảm ơn cô nhưng ý tôi muốn cô trả tiền hôm trước cô nợ tôi, tôi muốn ăn kẹo bông" (o.O)
"Ơ…Ơ, tôi nợ anh hồi nào!" Thiên Hương nhăn mặt, anh ta cố tình chọc cô sao? Anh biết tay tôi! Hừ hừ đáng ghét!
Thấy cô hùng hổ xông đến Thiên Anh biết phải làm gì, đó là CHẠY!
"Just for fun!" Cậu vừa nói vừa quay mặt lè lưỡi, chạy đi xa.
Linh Chi trở về nhà, khuôn mặt tiều tụy, môi khô nhợt nhạt, cô ta kéo cao cổ áo, đưa bàn tay sơn đỏ chói mắt vuốt lọn tóc rối xù lộn xộn, thất thần đi vào nhà, chuyện hôm nay…
Cô ta như cái xác không hồn chầm chậm đi vào nhà, không chú ý vất phải bậc thềm.
"Á!"
Nhanh chóng, cô hầu gái đỡ được cô ta, cổ áo bung ra 1 khoảng lớn nhìn rõ rang thấy được vết đỏ thẫm do máu tích tụ trên người cô ta bất giác nhíu mày.
"Tiểu thư…cô!"
"Mau tránh ra!" Ả ta hách dịch đưa tay che cổ áo đẩy cô gái nhỏ đi ra xa.
"Chuyện gì ầm ĩ vậy!" Phu nhân của Hoàng gia bước ra, bà ta vội chạy đến đỡ cô con gái ngọc ngà của mình trừng mắt nhì người giúp việc:
"Mày…mày đẩy con gái tao…mày…"
"Tôi không có!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!