Tiếng nói vang vọng bên tai cô ta giọng nói này cô ta đãy từng nghe, Linh Chi quay lại, cất bất giác giật mình, ú ớ không nên lời:
"Cháu…cháu chào bác!"
"Được rồi vào kia rồi nói chuyện…"
Ông Dũng cười cười rồi đưa cánh tay mập mạp đẩy vào tấm lưng trần trắng nõn của cô, rồi nháy mắt cho nhân viên phục vụ nhanh chóng tiến vào căn phòng trên tầng hai, chỉ thấy ý cười trên môi người phục vụ thâm sâu và đắc ý.
Căn phòng rộng lớn khoảng 100 mét vuông được thiết trang nhã và sang trọng đèn chùm pha lê, sôpha da tự nhiên, sàn nhà lót bừng gỗ quý hiếm,… đây chắc hẳn căn phòng dành cho khách Vip của quán này.
"Cháu ngồi đi!"
Linh Chi còn đang ngơ ngác ngắm nhìn kiến trúc ở đây thì giọng nói phảng phất bên tai cô ta, tấm lưng bị một lực đẩy đi về phía trước, bàn tay thô mập trên vai đang mon men lại gần cổ cô ta.
"Bác…bác hẹn cháu có chuyện gì không ạ?"
Cô ta lắp bắp nhìn ông tay đang mỉm cười ngồi vào ghế bên cạnh. Tay vâm vê điếu thuốc lá đầu lọc hạng sang đưa tay lên miệng rồi hạ xuống quay mặt sang cô ta:
"Cháu không phiền chứ?"
"Dạ không sao!"
Ông ta châm lửa phì phò châm thuốc nhã ra từng làn khói trắng, cử chỉ hành động rất tao nhã.
"Cháu hẳn muốn biết tôi gọi cháu đến đây làm gì chứ?"
"Vâng…ạ"
Ý cười trên môi ông ta càng thâm sâu.
"Cháu đã đọc tờ giấy tôi đưa chưa?" Ông ta liếc nhìn ả cái nhìn đầy vẻ them thuồng ánh mắt trần tục.
"Dạ…Cháu…Ý bác…là…"
"Không vòng võ nữa ý tôi muốn mời cháu đến đây cũng chỉ là muốn tốt cho cháu thôi, cháu không thấy đêm qua cô nhóc tên Lam kia xuất hiện cũng làm tập trung mọi sự chú ý lên mẹ con cháu sao? Cháu chưa đọc bài báo sáng nay à... tựa đề "Bữa tiệc hỗn loạn của tập đoàn Hoàng Gia" cháu chưa xem lũ nhà báo "bình phẩm" như thế nào về cháu sao? Họ hết lời ca ngợi cô ta còn cháu thì sao họ lại phỉ nhổ…hừm tôi nghĩ chắc mẹ cháu không vui vẻ gì mấy!"
Ông ta vừa nói vừa dõi ánh mắt quan sát ả ta, đúng như dự định cô ta tức giận đến run người, ánh mắt như muốn giết người, tay nắm chắc cốc nước trong tay theo từng đợt run sợ mà lay động mạnh đến mặt nước.
"Hừ con nhỏ đáng ghét, cô ta cũng là cái loại không có mẹ lại dám lên mặt với tôi sao, mẹ kiếp mày…mày phải trả giá!" Cô ả thì thầm trong miệng.
Ông ta làm bộ mặt nghiêm túc, "cá đã cắn câu" chỉ cần đã kích tinh thần cô ta là ổn…
"Tôi cũng để ý cháu rất thích con trai ta?" Ngưng mộ vài giây ông ta liêc nhìn không mặt hơi ửng hòng của cô ta rồi hớn hở nói tiếp.
"Thằng bé ngày xưa còn thân thiết với cháu vậy mà bây giờ lại toàn tâm toàn ý để mắt đến con bé kia…"
Thái độ cô ta biến sắc rõ rang gương mặt hồng hồng bây giờ đỏ lự ánh mắt hằng lên những tia máu.
"Cô ta đáng chết…"
"Tôi nói cho cháu nghe cuộc đời thì phải gành lấy không được nhu nhược, đừng để người ta trèo đầu cưỡi cổ mình!"
Cô ả nãy giờ nhìn người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh, cô ta đã tức giận đến cực điểm.
"Ta nghĩ ta có thể giúp cháu…"
Mắt Linh Chi sáng lên, không ngờ hôm nay cô ta được gặp 1 người cùng chí hướng với mình vừa muốn giúp cô ta nữa chứ!
"Bác hãy giúp cháu và mẹ cháu, cháu muốn công bằng, con nhỏ đó chỉ ngồi không cũng có được tất cả cháu muốn những thứ của côn ta phải là của cháu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!