Chương 37: Ông Bà Ngoại (2)

Thiên Hương tò mò mở cánh cửa nay giờ đang bị gõ một cách thô bạo…không biết ai lại thô lỗ và nóng vội như vậy chứ?

"Cốc…cốc"

"Tôi ra liền đây!"

- Hương nói vọng ra, cô nhanh chóng đến bên cánh cửa, cánh cửa vừa hé mở một phần đã có một cánh tay thò vào kéo mạnh nó sang làm cô giật mình thon thót không phải cướp giữa ban đêm đấy chứ.

"Cô là?"

-Giọng nói trầm ấm nhưng mang chút tức giận chưa nguôi, ông bà nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt.

"Cháu chào ông bà…hai người là…"

"Cháu gái tôi đâu?"

- Bà lão đứng bên cạnh không giấu nổi sự lo lắng vội đầy nhje tay ông lão đứng trước mặt cô dặn hỏi.

Nói đến đây Thiên Hương mới biết đó chính là ông bà ngoại của Lam…làm cô lo nơm nớp.

"Cậu ấy đang nghỉ trên phòng…cháu mời ông bà vào nhà!"

Cô khéo léo giao tiếp mòi hai người vào phòng khách, rót nước mời trà nói năng lễ phép làm ông bà cũng bớt tức giận, bà còn có thiện cảm với cô nữa chứ!

"Thiên Hương à! Ai vậy, Lam còn phải nghỉ ngơi nữa đấy!"

- Tiếng của Phong vọng từ trên cầu thang mang theo một âm điệu bực bội.

Cô cuống quýt cả lên, anh ta đúng thật là không biết ai ở đây hay sao mà còn tỏ thái độ như vậy.

"Cậu ta…cậu ta sao lại ở đây?"

- Ông chưa bớt giận đã nổi cơn thịnh nộ, gương mặt hiền hòa bỗng nhiên đỏ lự, ánh mắt hằng lên tia thù hận.

"Phong à…đây là ông bà ngoại của Lam đấy!" Cô nhỏ giọng khuyên bảo.

"Chào ông bà ạ!" Tình huống thật khó xử, cũng may anh còn lễ độ không thì mất điểm như chơi.

"Tôi có nhận cậu là con cháu của tôi không mà xưng tôi là ông, tôi đây nghèo túng không có phước được con trai tập đoàn lớn kinh trọng…" Giọng ông gắt lên ông đưa tay chỉ thẳng vào mặt hắn quát lớn, gương mặt càng trở nên đáng sợ.

"Ông bớt nóng đi…" Cô vội lên tiếng, nhìn qua cô cũng biết ông có tiền sử mắc bệnh tim nếu tức giận sẽ không tốt, Thiên Hương vội đi lấy nước dìu ông ngồi xuống như cố giải hòa tình thế căng thẳng này.

"Ào"

Ly nước từ tay Hương vừa truyền đến tay ông đã nhanh chóng bị ông bắt lấy tạt mạnh vào người Thiên Phong, nước trà tuy không nóng nhưng vẫn chưa nguội hẳn, nước thấm từ trên mặt cậu nhỏgiọt xuống áo sơ mi trắng tạo ra những vết hoen ố, gương mặt bị tạt nước nóng đỏ lên.

"Tao nói rồi mày không có tư cách ở đây, mau tránh xa cháu gái tao ra!"

Ông nói một câu tức giận ngồi xuống sopha, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

"Ông à bình tĩnh đi…Mình đến đây thăm Nhật Lam con bé còn đang ốm." Bà nhẹ nhàng kéo tay ông tránh việc ông giận mà làm hỏng chuyện.

"Cốc…cốc"

Lại tiếng gõ cửa chẳng biết ai lại ghé thăm lúc này.

"Cháu đi mở cửa!" Thiên Hương nói rồi cô nhanh chóng rời đi.

"Cậu Phong à…Chúng tôi có chuyện này muốn nói với cậu!" Bà lên tiếng len lén liếc mắt sang phía ông đánh giá tình hình xem ra ông vẫn còn giận lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!