Chương 35: tiệc Giáng Sinh.

Con xe chạy nhanh về thành phố trời cũng tạnh mưa, gió lại thổi mạnh. Sau giấc ngủ dài tinh thần nó cũng thoải mái hơn rất nhiều, khoan khoái vương vai ngáp dài một cái rõ lười biếng, thả đôi chân trắng nõn xuống khỏi chiếc gường lớn. Tạt nước vào mặt cho tỉnh ngủ nó nhanh chóng xuống dưới nhà.

Mùi thức ăn thơm ngát như kích thích khứu giác của Nhật Lam, nhanh chóng vào bếp, Thiên Hương đăng chăm chú nấu món gì đó thơm ngát. Thấy bóng dáng nó lấp ló ở chân cầu thang nhỏ mỉm cười bước đến kéo tay nó đến chỗ bàn ăn ấn nó ngồi xuống ghế, nhẹ giọng bảo:

-Đợi tui một tý sắp có thức ăn rồi!

-Ừm, cảm ơn cậu nhé, là cậu ở đây từ sáng đến giờ sao, vất vả cho cậu rồi!

- Nó khẽ mỉm cười nhìn về phía nhỏ, tay không chủ động tự ý vâm vê cành hoa hồng ở giữa bàn ăn.

-Có gì đâu chứ! Bà hãy nghĩ ngơi cho lại sức!

- Nhỏ không quay đầu, tay vẫn khuấy đảo thức ăn trong nồi, cười giòn tan nói.

Như chợt nhớ ra điều gì đó nó vô thức nói nhỏ:

-Không biết bây giờ cậu đang làm gì?

Câu nói vô tình bỗng lọt vào tai Thiên Hương nhỏ có vẻ bối rối, bàn tay trắng trẻo có chút mất tư nhiên. Cơn gió mạnh thổi chiếc rèm cửa sổ màu trắng bay nhè nhẹ, phảng phất hương hoa theo làn gió thoảng đến thơm ngạt ngào.

-Lam à! Trong mấy ngày qua cậu tiếp xúc vớ cô gái ấy…

- Thiên Hương chợt ngập ngường hỏi về cô gái tên Rosy đó có nên ay không?

-Ý cậu là cô ấy có đối xử tốt với tôi không ấy hả?

- Lam cười nhẹ khi nghĩ về cô gái đó thật là một cô gái đặc biệt rồi vô tư nói tiếp: Phải nói là rất tốt ấy cậu ấy cứ như chị tôi vậy rất lo lắng tuy tiếp xúc với cô ấy có vài ngày nhưng quả thật rất vui, có dịp cậu cũng nên nói chuyện với cô ấy chắc chắn sẽ rất thích nha!

Nhỏ im lặng không nói, tay đặt đĩa thức ăn thơm lừng trên bàn hướng về phía nó, cơn gió nhẹ thoảng đưa hương thức ăn thơm ngào ngạt, nhỏ cố nở nụ cười gượng gạo:

-Bà ăn đi cho nóng!

Nó không nói nhiều cuối xuống thưởng thức bữa trưa không để ý ánh mắt Thiên Hương đang hướng ra ngoài cửa sổ ánh nhìn thật xa, thật buồn.

Biệt thự Hoàng Gia trang trí thật xa hoa lộng lẫy, cũng phải hôm nay nơi đây là noiư tổ chức tiệc mừng ngày thành lậ công ty và cũng là ngày để công bố thân phận thật của hai mẹ con ả Linh Chi.

Từng chiếc xe sang trọng lần lượt đến cũng khẳng định một phần nào sự sang trọng của buổi tiệc, cánh nhà báo cũng kéo đến chắc hẳn là bà ta cùng cô con gái của bà ta đã gọi đến ý muốn phải cho tất cả mọi người biết bà ta là đệ nhất phu nhân của Hoàng gia còn cô ta là thiên kim tiểu thư.

Đèn lóe sáng, bước xuống khỏi chiếc BMW sang trọng là chủ tịch của tập đoàn Lê gia cùng phu nhân như góp phần tăng thêm giá trị của buổi tiệc.

Ngaòi ra còn có cậu ấm của Lê gia thiếu gia Thiên Phong đến góp vui nữa thì… quả là niềm vinh hạnh với Hoàng gia.

Từng bước chân thật vững chãi hắn bước vào bên trong kháng phòng bỏ qua luôn cái bắt tay của ông Thanh mắt đảo quanh kiếm tìm bong dáng quen thuộc.

Thấy biểu hiện xúc phạm của cậu con trai ông Dũng nhíu mày lộ rõ vẻ tức giận:

-Xin lỗi ông thằng bé vẫn còn trẻ con mong ông thông cảm!

-À…không sao chắc lại mong gặp vợ tương lai quá đấy mà!

- Ông Thanh đáp lại ánh mắt cố tỏ vẻ làm hòa cùng buông câu bông đùa.

-À…ông nói phải…phải…à cô con gái của ông đâu rồi!

- Ba hắn cố tình nói một câu làm bà ta đứng bên cạnh cũng thấy xấu hổ không kém.

-À con bé còn bận viêc học chắc sắp đến nơi rồi! Thôi mời hai ông bà vào!

- Ông cố tỏ ra vui vẻ, nắm lấy tay ông kéo vào trong, ông Dũng cười cười rồi phất tay ý chỉ ông vào trước đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!