Chương 34: Hội Ngộ

-Nhật Lam!

-Tiếng nói người con trai dịu dàng mang sự ôn nhu ấm ap như tia nắng sớm mai nhẹ rót vào tai, tiếng gọi tràn đầy sự yêu thưong và nhung nhớ.

-Anh hai!

- Nó khẽ gật mình hướng mắt về âm thanh êm dịu ấy, vội cười mừng rỡ chạy vọt lên bờ phi nhanh đến chỗ anh nó.

Nó chạy vội không may vẫy phải bờ suối nhưng nhanh chóng được Thiên Anh đỡ lại.

-Cô nhóc này! Đi đứng chẳng cận thận gì cả!

- Giọng anh dịu dàng nhưng cũng đầy trách mắng, gõ nhẹ lên đầu cô em nhỏ.

-Hey! Quên tui rồi sao?

- Thiên Hương nhẹ đến bên cạnh ánh mắt tuy mang nỗi buồn nhưng nhanh chóng lấy nụ cừơi mà che đi.

-Hi hi… em xin lỗi anh! Sao anh và cậu ấy biết em ở đây mà đi tìm?

- Nó ngây ngô hỏi, vội phủi đi lớp bụi đất dính trên quần áo.

-Cậu nghĩ tôi và anh bà sẽ để cô ta bắt cóc cậu sao!

- Thiên Hương nói ánh mắt ánh lên tia khinh thường , tay sớm siết chặt thành nắm đấm.

-Thôi không sao rồi! Lam theo anh về nhà nhé!

- Anh cười nhẹ vỗ vỗ lên đầu Lam một cái thật yêu chiều, cậu đưa mắt nhìn xung quanh bong dáng cô gái ấy đâu rồi?

Lam như nhớ ra điều gì vội quay mặt về phía sau tìm kiếm một ai đó. Quái lạ người mới đây mà bây giờ đi đâu rồi?

-Bà kiếm ai vây?

- Hương nhìn nó tò mò.

- À! Rosy… cậu ấy thật sự là người tốt đã cứu mình về… chăm sóc mình suốt thời gian qua!

- Nó thành thật kể về Rosy, không để ý trên môi của nhỏ là nụ cười gượng gạo như muốn che đi sự lạnh buốt trong trái tim của chính mình thầm nghĩ "Rosy cô ấy thật là một ngừơi tốt xứng đáng với anh".

Mặt cậu cũng không mấy là vui vẻ, ánh mắt đượm buồn nhìn về một phía chân trời xa xa, trời về trưa ánh nắng chói chang, gay gắt, mặt troiừ chiếu xuống khu rừng hắt ánh nắng xuống dòng suối lóng lánh đến chói mắt.

-Lam em về tạm biết Rosy đi rồi chúng ta cũng trở về thành phố.

- Cậu ngồi ở mỏn đá mà Rosy lúc nãy ngồi nhìn về phía hai ngừơi con gái đang ngồi bên bờ suối hai chân ngâm xuống dòng nước mát.

-Dạ, mãi nói chuyện anh không nhắc thì em quên mất, hi hi em phải về chào cậu ấy đã. Rosy cậu có muốn đi cũng mình không?

- Nó chợt cười nhìn về phía nhỏ đang đưa tay mâm mê sợi dây chuyền mặt ngọc bích trên tay cừoi hỏi.

-À tui đi với bà cho an toàn đường rừng thì rất nguy hiểm.

- Nhỏ có vẻ ái ngại. Về nhà cô ấy sao? Đối mặt với cô gái mà cậu từng gành nhiều tình cảm sao? Xin lỗi nhỏ đây không phải là người cứng rắn, lúc này cô như một bông hoa nhỏ mong manh, nhỏ sợ lắm cái cảm giác đối mặt với cô ấy, đối mặt với tình yêu của cậu.

-Đi thôi!

- Nó kéo mạnh nhỏ hớn hở chạy về phía trước.

Cậu rời khỏi mỏm đá, nhìn vào lối đi sâu hun hút, cây cối xanh rợp bóng, cỏ mọc xanh mơn mởn vào khóm hoa dại mọc khắp lối đi bước vào đó cứ ngỡ như vừa bước vào một chốn thiên đường, men theo lối nhỏ có vết chân dẫm lên cỏ chứng tỏ con đường này có người tưng đi qua. Đúng là chốn thiên đường cây cối xanh mởn, tiếng chim hót như vang lên bài ca từ thiên nhiên núi rừng tươi mát, bướm ong bay lượn muôn nơi cùng hai con người tạo bức tranh tuyệt mĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!