Chương 33: (Vô Đề)

Hương và Thiên Anh đưa mắt nhìn về phía người con gái đang nằm một góc nhà, cô ta trông thật thảm hại, quần áo rách te tua lấm lem bụi đất, đầu tóc rũ rượi, khuôn mặt xanh xao thiếu sức sống. Nhếch môi lên một đường cong quyến rũ, Thiên Anh liếc mắt về phía nhỏ, như hiểu ý nhỏ cười một cười thâm độc, với lấy xô nước đục ngầu bên cạnh không thương tiếc mà đổ ập vào người ả Chi.

Cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương, cơn đau từ gáy truyền đến làm ả mơ màng tỉnh dậy, miêng ho khan sặc sụa, một lực kéo thật đau như muốn kéo tróc da đầu ả truyền đến làm ả lấy lại ý thức, đối diện với đôi mắt ác ma của cậu ả mới biết tình hình của mình lúc này thảm hại ra sao.

- Á!

- Tiếng hét thất thanh của ả vang vọng chói tai, hướng mắt nhìn theo cánh tay trắng ngần đang giữ lấy mái tóc nhuộm màu lòe loẹt của mình, khuôn mặt nhỏ dang cận sát cực gần và đôi mắt sát thủ ghê gớm đang trừng trừng nhìn ả như muốn ăn tưới nuốt sống, thật đáng sợ!

- Các người mau thả tôi ra!

- Ả hét lên tuy có hoảng loạn nhưng vẫn mạnh miệng hét lớn.

- Cô thử nghĩ việc bắt em gái tôi như vậy có đáng để cho cô sống không!

- Tiếng bước chân càng ngày càng gần lạnh lẽo và đáng sợ như tiếng chân của quỷ dữ, ả hướng mắt nhìn khuôn mặt của cậu thật đẹp như thật đáng sợ.

- Tôi... tôi... không làm...Á!

- Nói lại!

- Giongj nó lạnh băng phả vào tai ả.

- Tao đã nói là tao không biết chuyện gì cả, bỏ tao ra con khốn nạn, mày có tin chuyện này lọt vào tai ba mẹ tao thì mày có mười cái mạng cũng không trả nỗi không?

- Ả nhìn nhỏ hét lớn, ánh mắt đang tràn đầy lửa giận.

Một vật lạnh thấy xương từ từ khiến ả có cảm giác bất an về lời mình nói, vật lạnh lẽo ấy chạy dọc từ gãy ả đến gần cuống họng ả có vẻ vật đó rất nhọn rất bén và vô tình. Giong quỷ dị lại vang lên bên tai ả:

- Cái mạng chó nhỏ bé của mày có chết cũng không bù nổi nếu như Lam có chuyện gì thì mày cũng biết rồi chứ không phải mười mà cả trăm cái mạng của mày cũng không bù đắp nỗi. Nhớ chưa!

- Hương gằn mạnh hai chữ cuối, con dao ngay cổ ả cũng theo đó mà nhấn mạnh một chút làm ả hoảng sợ tái xanh mặt vội gật mạnh đầu nwh một con lật đật.

- Tôi chỉ là nhất thời bắt cóc cô ta để uy hiếp không ngờ lại bị người ấy bắt đi... sau đó tôi hoàn toàn không biết!

- Ả như con rối ai sai gì nghe đó mất đi cái bản chất tự kiếu tự đại lúc nãy.

- Nhớ ro dáng vẻ cô ta?

- Cậu nhìn sâu vào đôi con ngươi đang co rụt vì sợ hãi trừng mắt nói lớn, đôi tay to siết cằm ả đâu điếng.

- Á, tôi không nhớ... chỉ biết đó là một cô gái. Tôi không biết gì hết... xin tha cho tôi... tôi biết lỗi rồi!

- Ả khóc lóc van xin thảm thiết.

- Dẹp mấy giọt nước mắt cá sấu đó đi!

- Nhỏ tức giận hét lên làm ả không dám khóc chỉ ú ớ nấc vài tiếng không nên lời.

Ánh mắt cậu nhìn nhỏ có vẻ nhu tình hơn, thấy cái gật đầu của cậu nhỏ không nói gì chỉ đứng phắt dậy ả mất đà ngã dụi xuống đất, thu con dao bấm trong tay đút vào túi, phủi tay như vừa chạm vài vật bẩn thỉu.

- Cút đi đừng bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như vậy nếu không...

- Câu nói vừa dứt con dao bấm trong túi nhỏ vừa bay đến cắm phật xuống đất sát với mặt nhỏ chỉ cách với khoảng cách chừng một xentimet, lời đe dọa làm mặt ả xanh như tàu lá.

- Còn không mau cút!

- Cậu lạnh giọng.

Ả bừng tỉnh lấy hết sức lết thân mình đau nhức ra cửa, chạy biến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!