Chương 30: Cô Gái Bóng Tối

Nó bị vứt vào một góc nhà, một căn nhà cũ dột nát hoang tàn, mùi mốc ẩm bốc lên khiên người ta có cảm giác nôn mửa. Tên lưu mạnh cười kha kharbwocs ra cùng đám đàn em đến bên cạnh chiếc BMW màu trắng đang đậu ở đầu hẻm, tên cầm đầu trên miệng là nụ cười độc ác cúi người nhìn vào cửa xe ở ghế lái:

- Chị hai tụi em đã bắt được con nhỏ đó, chị cũng nên...

- hắn bỏ dở câu nói lấp lửng đưa hai ngón tay cái và trỏ lên trước mặt cạ cạ vào nhau làm bộ dạng xin tiền.

- Mẹ kiếp, làm chưa đâu vào đâu mà đòi tiền rồi sao! Chúng mày nên nhớ làm tốt thì được thưởng còn không thì đừng hòng, chúng mày muốn có tiền thì phải làm sao cho tốt vào!

- Ả trừng mắt nhìn bọn chúng.

- Được rồi, tôi thấy cô nên kiểm tra xem có thiết bị định vị không? Tụi này thấy con nhỏ đó không phải dạng bình thường.

- Bọn chúng nói rồi quay bước bỏ đi.

Ả như hoàng hồn cớ sao ả lại quên điều này được cơ chứ, ả chợt nhớ lại ánh mắt của Thiên Anh nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống khi gặp ả ở cống trường và lại càng nghi hoặc hơn khi thấy cậu và nhỏ dễ dàng để nó sa bẫy của ả chắc chắn bọn họ muốn bẫy ả lòi mặt, ả lại nghĩ sao cậu lại có thể tin lời nó là về với bạn trong khi nó bị mất trí nhớ... Ả chủ quan quá rồi.

Con siêu xe đang phóng về phía ngoại ô với tốc độ tên bắn, cậu lái xe thi thoảng lại liếc mắt nhìn sang màn hình máy tính của Hương.

- Lần này anh để Lam bị băt đơn giản như vậy? anh có kế hoạch sao? Còn cả thiết bị định vị này nữa?

- Nhỏ nhìn chấm xanh đang chớp nháy trên màn hình máy tính khẽ chau mày nhìn người con trai bên cạnh.

- Qủa thật như vậy có chút nguy hiểm nhưng tôi đã tính toán cả rồi, cô ta cả gan dám bắt cóc em gái tôi thì không có tư cách ở lại cái nhà này tôi phải cho ông ta thấy sự ngu dốt của mình khi quá tin tưởng hai con đàn bà độc ác ấy!

- ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng, lời cậu nói lại càng tàn khốc.

- Tôi chỉ sợ Lam gặp nguy hiểm... không xong rồi...

- Nhỏ bỗng giật mình hét lên.

Cậu quay sang nhìn gương mặt của nhỏ, thoáng nhíu mày rồi nhìn vào màn hình máy tính đang mất dần tín hiệu.

- Cô yên tâm đi, máy của cô ta có thể dò ra những thiết bị định vị tầm thường đó là chiếc huy hiệu trên áo của Lam nhưng cô ta không thể dò ra máy định vị thiết bi này tôi đặc biệt làn tối tân không một loại máy tính nào có thể dò ra. Tôi sẽ không để em tôi găp nguy hiểm

- Nhưng tôi thì khác!

- Nhỏ vừa nói vừa cười nhẹ nhìn sang khuôn mặt góc cạnh tuyệt mĩ của cậu. Cậu thoáng cười nhìn tài nghệ của cô nàng ngồi cạnh mình thật là không thể xem thường việc cô nàng là hacker việc tìm ra rất dễ dàng chưa đến một phút.

- Phía Bắc cô ta đi vào rừng... có thiết bị làm nhiễu sóng ỏ đây.

- Nhỏ nói.

- Cô ta xem ra chuẩn bị rất kĩ.

Con BMW màu trắng phóng nhanh về phía khu rừng phía Bắc, theo sau cô ta là một đoàn moto, quả thật ả đã chuẩn bị một kế hoạch hại nó. Chiếc BMW dừng lại tại một ngôi nhà hoang cũ kĩ, mái tôn mục nát, tường loang lỗ nhiều vết ố, rêu phong bám đầy, bãi cỏ dại mọc xung quanh càng hoang sơ, vài cái cây chết khô cành già vương ra dưới ánh trăng càng mờ ảo đáng sợ.

- Tụi mày đem nó vào, làm nhiễu các thiết bị bắt sóng và máy định vị nhanh lên!

- giọng ả khẩn trương, kèm theo sự sợ hãi.

Tụi đàn em vâng vâng dạ dạ rồi khẩn trương đem người vào căn nhà hoang ấy, ả cũng sốt ruột gõ máy tính.

- A

-lô

- ả gắt gỏng nghe điện thoại giọng bực tức.

- Con đi đâu giờ chưa về?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!