Tiết trời se lạnh, gió thổi mạnh lay lay những tán cây quanh trường, mây xám nằng nề nhìn vào ai cũng nghĩ cái khung cảnh thật ảm đạm, cô đơn và lãnh lẽo biết bao và cũng như báo trước một điều chẳng lành.
- Em đợi chị lâu chưa?
- Lam chạy đến mặt hớn hở vui tươi đập nhẹ vào vai ả Chi. Ả hốt hoảng như sợ bại lộ một điều gì đó hấp tấp trả lời:
- À... à chị làm em mất hồn, không lâu đâu chúng ta đi.
- Đi thôi!
Nó vui cười, Chi thấy vậy thầm cười trong lòng "con mồi sập bẫy rồi". Con BMW đắt giá phóng nhanh trong chiều đông. Liếc nhìn nó qua gương chiếu hậu mặt ả xuất hiện nụ cười quỷ dị chết người, thầm dắt ý trong lòng. Con xe cứ lao mãi ra ngoại thành của thành phố trời chập tối vài ngôi nhà đã lên đèn.
- Tại sao lại đi xa như vậy?
- Nó cảm thấy thắc mắc vì tại sao lại đi đến một quán ăn nào mà xa như vậy xa đã chạy khoảng hơn giờ đồng hồ mà chưa đến nơi.
- À! Tại vì quán ăn này ở xa trung tâm thành phố, đây là một quán ăn dân tộc nên được xây dựng ở ngoại thành, gần đến rồi chị ạ!
- Ả biện minh.
Nó im lặng không đáp. Nguy hiểm càng cận kề.
-------------
Căn biệt thự ngoại ô nước Mỹ, không gian yên ắng của buổi sáng vùng ngoại ô, con siêu xe đậu trước cổng biệt thự ngời hầu cung kính mở cửa đón đại thiếu gia của Lê gia trở về.
"Chào thiếu gia"
Hai hàng người hầu đứng thành hai dãy dọc lối vào cung kính chào Phong. Họ có vẻ khiếp sợ sát khí tỏa ra từ trên người hắn, đôi mắt hổ phách đảo một vòng xung quanh biệt thự vẫn như xưa, như mười năm trước nhưng thiếu hình bóng mẹ hắn.
Cánh cửa trạm trổ tinh sảo vừa mở, đôi con ngươi màu phách càng lạnh hơn, bàn tay nắm vali càng nắm chặt đến gân máu hiện lên trên mu bàn tay, không nói một lời hắn kéo vali lên thẳng trên phòng.
Chứng kiến thái độ vô lễ của con trai ông Dũng nheo mắt khó chịu:
- Con học đâu ra cai thói vô lễ như vậy? Tại sao lại khong chào ba và mẹ.
- Bà ta đủ tư cách?
- Chiếc mắt kính được tháo xuống, đôi mắt nhìn bà với sát khí ngùn ngụt hận không thể ăn tươi nuốt sống bà Trang.
- Thằng mất dạy, tao với mẹ mày nuôi mày lớn để mày ăn nói như vậy hả?
- Ông tức giận trưng mắt quát lớn.
- Mình à, thôi đi con mới về để nó nghỉ ngơi đã.
- Bà ấy nấy nhìn hắn rồi quay sang ông Dũng dịu giọng mà khuyên ngăn.
Ông ngồi phịch xuống, lửa giận vẫn cháy trong người.
- Ông gọi tôi về để nghe cái màn kịch của ông bà sao?
- Hắn quay sang nhìn hai người bằng ánh mắt khinh thường, quy gót bước lên cầu thang.
- Mày...
- Ông đứng phắt dậy bước đến chỗ hắn.
"Chát"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!