Chương 28: Hạnh Phúc Hay Khổ Đau (2)

Tiếng chuông điện thoại của Phong reo nhẹ.

" Phong à"

- giọng á ngai của một người đàn ông trung niên.

"..." Chỉ là sự im lặng của Thiên Phong, hắn khẽ thở dài đôi mắt hổ phách lạnh lùng tỏa sát khí.

" Con sang Mỹ được không? Ta và mẹ có chuyện muốn nói với con!"

- Ông lấy hết dũng khí nói lớn qua điện thoại.

"..." Tiếng tút tút vang lên bên đầu dây bên kia.

Ông khẽ thở dài, ông nghĩ thầm cả đời này chắc chắn không bao giờ Phong tha thứ cho ông nữa.

- Con nó không nghe hả ông

- Người phụ nữ có gương mặt khả ái nhìn ông khẽ nói nhỏ nhẹ tay bà đắt trên vai ông khẽ nắm chặt.

- Tôi là người cha tồi đúng không

- Ông quay lại nhìn bà ánh mắt ái ngại lộ rõ.

- Ông đừng nói vậy, lỗi này cũng do tôi

- Bà Trang trùng mặt xuống giọng nhỏ ngậm ngùi như sắp khóc.

Ông cũng im lặng không nói gì, chỉ thở dài một tiếng, con trai đã không tha thứ cho ông thì ông biết phải làm gì nữa ngoài cầu cho nó hạnh phúc.

Thở dài hắn nặng nề đứng dậy, bước chân khó nhọc lên cầu thang, Lux đứng ở chân câu thang thấy cậu chủ lại gần khẽ đưa đầu nũng nịu như chú mèo nhỏ vâng lời. Đưa tay vuốt lông Lux hắn bước chân lên cầu thang.

"Cạch"

Vặn nhẹ cửa phòng của Lam, hắn thở phào nhẹ nhõm, thiên thần nhỏ của hắn nằm trên chiếc gường trắng thật đẹp, tinh khiết như giọt sương ban mai. Ngồi cạnh mép gường của nó, hắn đưa tay vuột nhẹ sợi tóc đỏ cs tính mượt mà của nó, cúi đầu hôn nhẹ lên vầng trán thanh tú của nó như có thêm động lực hắn cười nhẹ rồi bước về phòng.

Chuyến bay trong đêm cất cánh.

Sáng sớm ánh nắng dìu nhẹ mùa đông len lỏi vào phòng, chiếc rèm cửa đung đưa nhẹ.

"Oáp"

Nó lấy tay che miệng ngăn cái ngáp dài của cơn buồn ngủ, đảo mắt quanh căn phòng tìm bóng dáng ai đó chỉ còn sự lặng im vắng vẻ.

Bước chân xuống nhà.

- Tiểu thư, ăn sáng rồi đi học, thiếu gia Thiên Anh đang đợi cô!

- Cô hầu cung kính nhìn nó.

- À cậu chủ nhờ tôi đưa cho cô cái nay!

- Cô giúp việc như nhớ ra điều gì đó vội nói, dúi vào tay nó một tờ giấy.

Nó chợt cười đảo mắt đến bàn ăn cậu mỉm cười nhìn nó.

- Em gái ăn sáng rồi đi học!

- Cậu cười kéo ghế cho nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!