Chương 21: Tao Sẽ Không Chấp Nhận Bất Kì Ai Trừ Mày Làm Em Rể Tao

Nhỏ nói xong bươc chân quay đi, chợt quay lại nhìn nó:

- Không về sao?

- Về đi

- Nó khẽ nói phất tay ý chỉ nhỏ về trước

Một mình nó lang thang trên sân trường vắn, mùa đông, gần giáng sinh rồi nghĩ lại càng buồn mà thôi, giáng sinh là ngày nó mất đi mọi thứ mất anh, mất mẹ.... mất quá đủ rồi. Từng chiếc lá bàng nhẹ rơi, lướt ngang mái tóc rồi khe khẽ rơi xuống. Một thứ gì đó ấm áo khoát lấy đôi vai run lên vì lạnh của nó, khẽ quay đầu lại, nụ cười ánh mai của chàng trai nó yêu hai năm trước:

- Sao em chưa về?

-... im lặng bước đi

- Trả lời anh

- Anh bước đên bên nó, nắm lấy đôi bàn tay tái nhợt, nhìn vào đôi mắt xám tro trong veo.

-... im lăng nhíu mày

- Em còn yêu anh không?

- Anh hiểu được cái nhíu mày của nó, khẽ hỏi, câu hỏi có sự yêu thương có sự sợ hãi mất đi người ấy một lần nữa.

Nó không nói gì, đôi mắt vẫn lạnh lùng vô tận, đôi tay lạnh như băng chạm nhẹ gương mặt anh, áp lên làn da má trắng trẻo, anh cũng vui lắm cứ nghĩ là nó nói " Còn"

- Làm bạn

- giọng nhẹ nhàng đầy trìu mến, nó biết câu trả lời từ trái tim mình.

Bất chợt anh cuối xuống hôn lên đôi môi hồng ấy, đôi môi mà anh luôn khát khao bất lâu nay, một nụ hôn thật dài thật nòng cháy giữa trời đông lạnh buốt.

Nó không nói gì, ánh mắt có chút lo âu.

Vài tia nắng yếu ớt xuyên ánh mây xuống khoảng sân trước cổng trường, hai con người đẹp hoàn mỹ đang hôn nhau và người thứ ba.

Mỗi người một suy nghĩ, anh thầm nghĩ" anh yêu em, em chỉ là của anh".

Nó trở về nhà không thấy hắn đâu, chỉ thấy một đôi giày da nam đắt tiền, hai đôi cao gót đỏ và đen chói mắt.

Lux mừng rỡ như chú mèo con to xác chạy đến, dụi đầu vào chân cô chủ, nó không nói không rằng gương mặt lạnh như tiền.

Bước vào nhà cảnh tượng chướn mắt lại hiện ra. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc hở hang, gương mặt son phấn lòe loẹt, cổ đeo nữ trang vàng bạc đủ kiểu mà chả có gì ăn nhập vơi nhau, ông ta thì mặc đồ vest sang trọng tay ôm bà ta, đặc biệt là cô con gái của hai người đó, đúng là mẹ nào con nấy ăn mặc hoa hòe như gái quán Bar không ai khác chính là Linh Chi. Lux gầm gừ như muốn xé xác những con người này.

- Con về rồi à

- ông lên tiếng

-... Nó im lặng bỏ đi, môi khẽ nhếch lên.

- Con đứng lạ cho ta, con học ở đâu cái thói vô lễ với người lớn như vậy hả?

- ông nổi nóng quát

- Anh à, con nó mới về anh đừng nói vậy con nó buồn

- Giong ỏng ẹo của bà ta làm không ít người sởn gai ốc

-... Nó quay đầu lại, ném ánh mắt chết chóc giết người vào mẹ con bà ta làm bà ta xanh mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!