8 năm sau
24/12/2014
- Giáng sinh
Trong cái giá rét của mùa đông, những con đường ở thành phố Los Angeles rực rỡ ánh trang trí của cây thông Noel, những quả bóng xinh xinh những gian hàng trò chơi trong hội chợ. Những cặp tình nhân, tay trong tay nở trên mỗi những nụ cười hạnh phúc.
Nó cũng vậy, là tính yêu đầu đời
- mối tình đầu được đắm chìm trong hạnh phúc cảm nhận được hơi ấm của người mình yêu. Anh chính anh là người đã dần lấy lại nụ cười trên môi nó, làm nó tin tưởng về tình yêu hạnh phúc trong đời mình. Đông lạnh mà lòng nó ấm áp hơn.
-Anh à, anh hứa với em nhé, mãi bên em
- giọng nó vui vẻ
-anh hứa, em là người con gái duy nhất mà anh yêu thương
- Minh Quân ấm giọng môi cười với nó
- Hihi, I love you
- nó nói
- I love you too, you are my love, I never lost you
- Anh nói
Giới thiệu nhân vật
Nguyễn Minh Quân(anh): 17 tuổi cậu là con trai của tập đoàn lớn đứng thứ 3 trên thế giới nổi tiếng về kinh doanh ô tô, hàng điện tử. Khuôn mặt rất điển trai như tượng tạc (thua hắn) body chuẩn. Là mối tình đầu của nó năm nó 15 tuổi , anh yêu nó tha thiết, vì một lý do mà anh không gặp nó nữa cho đến một ngày... ( đọc rồi biết)
Cũng tại đây
- đất nước Hoa Kì mỹ lệ hiện đại này một lần nữa làm nó đau khổ một lần nữa
Ngày trong cái ngày Noel tưởng chừng như hạnh phúc nhất cũng là ngày mà nó mất đi người nó yêu thương nhất
" Lam à! Phu nhân mất rồi"
- quản gia Trung cúi mặt, ông cố gắng kìm nén giọt nước mắt
" Sao... sao ... cơ ạ"
- Nó đánh rơi món quà trên tay do anh tặng
"Tin vừa mới nhận được thưa tiểu thư! phu nhân có gữi cho tiểu thư món quà này nói là quà sinh nhất của cô và thiếu gia "
- Ông Trung vừa nó vừa cầm chiếc hộp quà màu trắng tinh khôi có gắn chiếc nơ nhỏ màu xanh tuyệt đẹp
"Không phải.... không phải... bác nói dối mẹ cháu... mẹ... cháu hứa sẽ về thăm cháu mà"
- Nó nghẹn ngào, tay ôm chiếc hộp chạy ra khỏi nhà
Ra bờ hồ nơi mà mẹ và anh em nó hay chơi đùa trong những năm mẹ nó còn sống, bờ hồ cách xa khu biệt thự 500m nó gục xuống bên ghế đá gương mặt thiên thần lấm lem nước mắt, nó thầm cầu mong sự thật đừng tàn khốc như vậy, 8 năm nay nó âm thầm học võ cố gắng học tập thật tốt, tự biết đi làm thêm kiếm tiền, và khống muốn dựa dẫm vào ai. T. Q nó mới thành lập được 2 tháng, công ty nó đang trên đà phát triển, nó muốn cho mẹ biết vì mẹ mà nó cố gắng bấy nay nhưng bây giờ mọi thứ coi như tiêu tan, nó mất mẹ rồi!! quá tàn nhẫn cho nó tại sao ai ai cũng hanh phúc còn nó lại phải chịu như thế có đôi lúc nó ước mình nghèo nhưng nó lại giàu có tình thương có một gia đình hạnh phúc. Ôi sao thật mơ hồ quá!
Bấy giờ người nó cần nhất chính là anh (Minh Quân) an ủi mình, ngẩng mặt lên trời đã sầm tối ánh đèn đường sáng lóa, bờ hồ cũng nghẹt kín người. Nó thấy bóng dáng quen thuộc của anh, ơ mà chẳng phải hôm nay anh nói nó là anh bận chuyện gia đình sao? sao anh lại đến đây? Mãi đặt ra câu hỏi trong lòng rồi trước mắt nó là cuốn phim "tình cảm" của anh và con nhỏ Linh Chi bạn cùng lớp với anh và nó đấy sao.
Mặt nó thoáng buồn chỉ nghĩ là anh và nhỏ tình cờ gặp nhau nói chuyện xã giao vài câu như bạn bè vây thôi chẳng phải anh nói người con gái anh yêu bây giờ và mãi mãi về sau là chỉ minh nó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!