- Chuyện gì thì còn có đó, trước hết bà nên chú tâm vào công ty, vì khi còn có nó bà mới có cơ hội trả mối thù này
- Nhỏ nó
gạt giọt nước mắt yếu đuối đó đi, nó cười như không cười, chiếc hộp quà vẫn nằm đó, dãi ruy băng vẫn phất phới bay vì ngọn gió mùa đông lạnh ngắt tràn vào cửa sổ, một thứ như dừng lại giữa không gian thời gian nhỏ ngồi đó, tay ôm nó thật chặt, nó thề rằng chỉ có Thiên Anh, nhỏ là người thân của nó, à mà còn một người nữa đó là hắn nó cũng không chắc chắn tình cảm mình dành cho hắn là thật lòng hay thoáng qua nó chỉ mới gặp hắn chưa tròn một tuần mà trong tim nó có hình bóng của hắn rồi nó phải làm sao chấp nhận hay gạt bỏ, đó là vấn đề của tương lai , còn bây giờ trước mắt nó chỉ có hận thù mà thôi. Nhỏ đã về, bây giờ cũng gần trưa rồi, đứng dậy sắp xếp cho xong đống quần áo để kịp giờ sang Mỹ, cầm bức thư mẹ viết, cẩn thận nhìn ngắm nét chữ nghiêng nghiêng của mẹ, lòng chợt cười vu vơ, môi nhoẻn một một cười chua xót nhưng không kém phần ma mị.
" CỐC CỐC" " Cạch"
Tiếng gõ cửa, mở cửa như đánh thức tâm hồn nó, chợt quay sang nhìn ra phía cửa, gương mặt lạnh lùng hướng về chàng trai ấy, ánh mắt không kém phần bi thương, làm ai kia rùng mình, khẽ nhíu mày:
- Sao vậy
- Chính chàng trai ấy hỏi không ai khác là hắn đấy, lời nói quan tâm như không quan tâm, thơ ơ nhưng ấm áp
- ..... Im lặng, đôi mắt xám tro vô hồn như nhìn con trai ngoài cửa.
Bất chợt hắn tiến lại gần nó hơn, liếc nhìn xung quanh căn phòng chỉ có trắng và đen hắn như hiểu thêm về con người nó, thích sự âm u lạnh lẽo pha lẫn tinh khiết, chắc hẳn có điều gì bí mật về người con gái này. Khẽ choàng tay qua ôm lấy người con gái nhỏ bé trong lòng không bết tại sao hắn lại muốn che chở cho người con gái này từ cái nhìn đầu tiên, phải chăng hắn yêu nó rồi ư?
Có lẽ vậy à mà không là chắc chắn
- Em không nghe tôi hỏi à
- Hắn lạnh giọng mà vẫn ấm
- ......... im lặng
- Tôi hứa là tôi làm được
- hắn nói chắc chắn
Cờ mà hứa cái gì, nó đang tìm câu trả lời cho câu hỏi này. Như hiểu đuộc tâm lý nó, hắn nhẹ giọng:
- Bảo vệ em?
Tim nó đập rộn ràng, đầu nghiêng nghiêng khẽ chạm vào lòng hắn, nó cũng cảm nhận được trống ngực hắn đập liên hổi, tim đập loạn xạ. Nó cố vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tây ấm áp kia, quả thực bên hắn nó có cảm giác lân lân ấm áp kì lạ, nó vùng dậy đứng lên, quay mặt ra chỗ khác tránh cho hắn thấy khuôn mặt ửng hồng của mình, lấy lại vẻ lạnh ấy nó khẽ hỏi:
-Có chuyện gì?
-À tôi gọi em xuống ăn trưa
- hắn ngượng ngùng vì......,
Đến gần chiếc bàn ăn, nơi đó có 2 cô hầu, khuôn mặt nhăn nhó hết sức bi hài nhìn mâm cơm trước mặt, chả là hôm nay lên cơn Phong thiếu gia lại vào bếp nấu ăn, công việc mà trước giờ cậu chưa từng làm mà hôm nay lại vô bếp như thế. Thấy hai cô hầu nhăn nhó nó khẽ nhíu mày rồi giãn ra ngay lập tức, quản gia Trung đứng bên cũng e dè trước giờ cô chủ kén ăn, mà ăn chỉ là ăn vài món ăn vừa miệng mà hôm nay nhìn mâm cơm do " Chồng yêu" nâu thì "khỏi chê".
Nó đên gần bàn ăn kéo ghế ngồi xuống, hắn cũng lăn xăng chạy lại kéo cái ghê gần bên mà ngồi xuống. Nó gắp miếng thức ăn đầu tiên cho vào miệng, mày đẹp khẽ chau lại rồi giãn ra trong chưa đầy 2 giây, tất cả mọi người như chết lặng thức ăn như thế cho heo nó còn chê nữa ý, chả là hắn chiên trứng mà nó đen thui mặn chát, cơm thì nhão, canh thì đắng ngắt.
- Tiểu Thư thấy thế nào?
- Quản gia Trung lo lắng hỏi, vì ông biết tính cô chủ nhỏ của mình, nếu ăn cái gì không vừa miệng sẽ lâp tức không ăn nữa, còn đắng này thì.... ăn ngon lành
- Ngon
- nó đáp gọn
Hắn cũng vì vậy mà rất vui, môi khẽ cười làm điêu đứng tất cả trừ nó và ông quản gia ra, hắn cũng cầm đũa ăn cơm vì thấy nó ăn ngon như vậy
Hắn ăn vào lập tức phun hết ra, rồi gạt đũa nó:
- Sao em nói dối tôi, đừng ăn nữa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!