Sau khi Trần Hiệt và Giang Đề đăng ký kết hôn, hễ cứ đến kỳ nghỉ là thời gian cậu cùng đội ra ngoài chơi chung lại ít hẳn đi.
Đám đồng đội chỉ biết thở dài, bảo hai người này đúng là cặp yêu đương đạt cảnh giới tối thượng khiến người ta phát điên, đáng bị đày lên núi đào rau dại mười năm cho tỉnh ra.
Lâu dần Giang Đề cũng nảy sinh chút áy náy.
Vừa hay giải mùa xuân kết thúc, lại bước vào một kỳ nghỉ giữa mùa đầy hấp dẫn.
Thế là cậu chủ động đề nghị cùng mọi người đi du lịch gắn kết đội nhóm.
Đám đồng đội cảm thán rằng trong lòng xạ thủ nhà mình vẫn còn có họ, nên đã chọn điểm đến lần này là Đảo Trăng.
"Sao lại là Đảo Trăng nữa?" Giang Đề hỏi.
Cậu nhớ rất rõ là năm ngoái mọi người đã đến đó một lần rồi.
Triệu Bắc Nam vừa viết kế hoạch nghỉ dưỡng vào sổ, vừa đáp: "Lần trước cậu bị bệnh nên không đi cùng bọn tôi mà?"
Giang Đề định nói rằng cũng đâu cần phải xoay quanh mỗi mình cậu, dù sao gắn kết nhóm là chuyện của cả tập thể.
"Thật ra lần trước tụi tôi đến đảo đó, nhiều hạng mục du lịch vẫn chưa hoàn thiện, chơi không đã lắm. Nhưng nghe nói bây giờ xây xong hết rồi, vui hơn nhiều." Cloud nói.
Time lại gửi vào nhóm một đường link bài viết: "Điểm danh mười điểm du lịch trong nước đáng đi nhất mùa thu".
"Trên mạng nói Đảo Trăng là điểm đến đứng đầu năm nay đó."
Thế là điểm gắn kết nhóm đầy đủ quân số đầu tiên của EOG lại được ấn định ở Đảo Trăng.
Chi phí nghỉ dưỡng do đội tuyển chi trả, hơn nữa còn rất hào phóng.
Trương Hách Lượng vung tiền không tiếc tay, đặt vé máy bay hạng thương gia và biệt thự khách sạn cao cấp nhất cho các tuyển thủ.
Ngày hôm sau, cả nhóm bay thẳng, sau ba tiếng thì hạ cánh xuống Đảo Trăng.
Khách sạn biệt thự nằm trên đỉnh núi, có thể nhìn toàn cảnh hòn đảo ba trăm sáu mươi độ.
Trời xanh trải rộng mây trắng lững lờ, nước biếc ôm lấy bờ cát đen lặng lẽ. Hàng dừa nghiêng mình trong gió, thì thầm những câu chuyện biển khơi. Hoa phượng tím nở dọc con đường, nhuộm cả mùa hè thành một giấc mơ rực rỡ.
Mấy chàng trai nghiện game ném hành lý xuống là lao ngay vào cuộc vui.
Bóng chuyền, lặn biển, dù lượn, hòa nhạc, tiệc lửa trại...
Chơi một vòng xong, Triệu Bắc Nam vui đến quên lối về.
"Thôi nói thẳng luôn, nơi này chính là quê hương thứ hai mà tôi gặp lần hai là không muốn rời đi nữa. Tôi không quay về đi làm đâu!"
Trương Hách Lượng thẳng tay tặng hắn một cú búng đầu: "Đồ mập chết tiệt. Nhìn cái tiền đồ của cậu kìa."
Ngày thứ ba trên đảo, EOG nhận được một thiệp mời tham dự dạ tiệc hóa trang tại địa phương.
Vốn dĩ đám trai mê game chẳng hứng thú gì với mấy hoạt động kiểu này.
Dạ tiệc?
Ha ha, bảo họ tập bài thể dục phát thanh quốc gia còn khó.
Nhưng vừa nghe nói dạ tiệc được tổ chức trên du thuyền là Time lập tức phấn khích.
"Anh em ơi, du thuyền đó~~~ Mấy ông từng đi chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!