Chương 7: (Vô Đề)

Edit: Khấu

Mối quan hệ của cả hai không có nhiều thay đổi nhưng lại trở nên thân thiết hơn rất nhiều. Không giống lúc hai người mới quen, căn bản một tuần không có liên hệ. Vào các ngày trong tuần, sau bữa tối Dư Lãng sẽ chờ Đường Cam dưới tầng, sau đó hai người chậm rãi đi dạo ở bên trong tiểu khu.

Ngày thứ nhất, hai người chỉ cách nhau một nắm tay.

Ngày thứ hai, Đường Cam chủ động nắm tay Dư Lãng.

Ngày thứ ba, bọn họ ở vọng lâu hoang vắng trao nhau một nụ hôn.

Đối với cái này Vu Thừa cảm thấy rất kỳ quái, cậu ta không nhịn được hỏi Đường Cam: "Cậu từ sáng tới tối chạy ra bên ngoài làm gì vậy?"

Đường Cam rất bình thản nói: "Hẹn hò."

Có lẽ bởi vì thái độ quá mức bình tĩnh nên Vu Thừa rất hoài nghi, không tin tưởng, chỉ cảm thấy đối phương không muốn nói cho cậu ta biết.

Vào thứ sáu, sau khi tan sở Đường Cam không trực tiếp về nhà mà đến nhà Dư Lãng.

Dư Lãng tự hào cho hắn xem nguyên liệu trong tủ lạnh: "Lát nữa em sẽ nấu cho anh một bữa thịnh soạn."

"Đừng quá phiền phức" Đường Cam cầm lấy thứ ra để ở trên bàn bên cạnh: "Chỉ làm mấy cái này."

Dư Lãng có chút bất đắc dĩ: "Chỉ có bốn món, không đủ."

Đường Cam cảm thấy hai người ăn bốn món rõ ràng vừa đủ, nhìn Dư Lãng, hắn mạnh mẽ cảm thấy người kia thật sự luôn muốn cảm thấy ăn chưa đủ.

Hắn không muốn để Dư Lãng không vui, mà cũng không muốn làm Dư Lãng tốn sức nấu một bàn đồ ăn. Nhưng giờ hắn không biết phải làm thế nào để thuyết phục đối phương.

Đường Cam suy nghĩ một chút, đặt tay lên vai Dư Lãng rồi hôn lên môi anh, sau đó nhìn Dư Lãng nghiêm túc nói: "Anh chỉ muốn ăn bốn món này."

Dư Lãng bị hôn đến vui sướng, giọng điệu thất thường: "Tất cả làm theo ý của anh."

Đường Cam hài lòng bước ra khỏi bếp.

Sau đó, Dư Lãng bận rộn trong phòng bếp, bên trong không ngừng vang lên tiếng thái rau cùng xào rau.

Đường Cam đã đi vào hai lần nhưng mà đều bị Dư Lãng đuổi ra ngoài."Đừng để khói dầu ám vào người" — Dư Lãng nói như vậy.

Sau khi ăn xong Đường Cam chủ động yêu cầu muốn rửa bát, thế nhưng hắn bị Dư Lãng nắm tay đưa tới ghế salông.

"Ngày mai em sẽ rửa bát" Dư Lãng buông tay Đường Cam ra, vòng lên cổ của hắn: "Làm chính sự đã."

Đường Cam nhắm mắt lại, môi của hai người áp vào nhau.

Dư Lãng chưa bao giờ nghĩ tới hôn môi lại là điều sung sướng và hạnh phúc như vậy. Môi và răng chạm vào nhau, lưỡi dây dưa cùng lưỡi. Cảm giác mềm mại, ướt át.

Quả thực làm cho người ta trầm mê.

Trong lúc tâm tư hỗn loạn, Dư Lãng nghĩ tới bạn cùng phòng của Đường Cam. Dư Lãng hiểu rõ đối phương phong thái cao hứng ở trong phòng khách, bởi vì anh bây giờ cũng như vậy, nếu có thể, anh lúc nào cũng muốn kéo Đường Cam hôn anh.

Khác với sự trầm mê buông thả của Dư Lãng, Đường Cam dường như là ôm tâm thái trêu đùa thực hiện nụ hôn này.

Sau nhiều ngày thử nghiệm, Đường Cam đã hiểu rõ sở thích của Dư Lãng.

Nếu như hắn liếm môi, Dư Lãng không kịp chờ đợi mở miệng, muốn thò đầu lưỡi của mình đi vào.

Nếu như hắn đưa đầu lưỡi liếm, lưỡi của Dư Lãng sẽ lập tức cuốn vào, vòng tay của anh sẽ ôm chặt lấy hắn.

Thú vị nhất chính là liếm vòm họng của đối phương, Dư Lãng sẽ hừ một tiếng, sau đó ôm chặt lấy cổ hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!