Chung Nghi Bân sửng sốt một chút, đột nhiên chôn mặt vào lòng Sở Khâm, dùng sức cọ cọ, cố ý dùng giọng nhão nhoẹt kêu: "Ba ba..."
"Ngoan." Sở Khâm dương dương đắc ý vỗ vỗ cái đầu lớn trong ngực.
"Ba ba, con đói bụng, ba cho con ăn được hông?" Chung Nghi Bân nói, cắn lên một chỗ cách lớp áo, ẩn ý ám chỉ trong đó khiến Sở Khâm xấu hổ không ngớt.
"Đừng quậy, ba ba không có sữa." Sở Khâm bị anh cắn đến ngứa, uốn éo người muốn né tránh, lại bị siết chặt lấy eo, đè xuống sô pha.
"Có sữa, bất quá không phải ở chỗ này thôi." Chung Nghi Bân liếm liếm khóe miệng, lột quần của ba ba Sở Khâm xuống.
Hai người ở trên ghế sô pha hôn thành một đoàn, cuối cùng, Chung Nghi Bân thành công ép được "sữa tươi" ra, cũng ép "sữa tươi " của mình lên tay Sở Khâm, mang theo cả thân dính dính dấp dấp đi tắm.
Tắm rửa xong cả người khô mát, Sở Khâm lười biếng làm ổ trên ghế sô pha, dùng ngón chân chọt chọt lưng trần của Chung Nghi Bân: "Mặc quần áo vào thử xem, coi số có vừa không, khoan hãy tháo mạc ra đã, không vừa còn có thể đi đổi được."
Chung Nghi Bân nghe lời đi thử đồ, 5 cái áo sơmi, 2 bộ âu phục, 1 cái quần jean, 2 cái quần thường, thậm chí còn có 1 cái mũ lưỡi trai, 2 cái cà vạt, một số quần lót...
Quả nhiên Đỗ Vi nói đúng, bộ tây trang được làm từ vải bố này, mặc lên người đặc biệt đẹp, phô bày trọn vẹn hai chân thon dài, bờ vai rộng, thắt lưng thon gọn của Chung Nghi Bân một cách hoàn mỹ nhất.
"Đẹp lắm!" Sở Khâm ôm đệm, nhìn chằm chằm Chung Nghi Bân không chớp mắt, người này thật sự là quá đẹp trai, nhìn thế nào cũng không đủ hết.
Chung Nghi Bân nghe nói như thế, thử quần áo thử đến càng hăng say, nếu như nghe được Sở Khâm nhỏ giọng kinh hô, anh liền không nhịn được đắc ý đi một vòng, để Sở Khâm chụp cho mình một tấm, rất biết tạo dáng.
Trên cơ bản là quần áo đều vừa người, chỉ có cái quần jean kia có hơi chật. Sở Khâm nghĩ là bởi vì mông của ảnh quá vểnh, Chung Nghi Bân lại kiên trì cho rằng là bởi vì chim của anh quá lớn.
"Anh thích cái nào nhất?" Sở Khâm gấp gọn quần áo lại, treo tây trang lên, cất quần jean vào túi mua sắm để ngày mai đi đổi.
"Cái này." Chung Nghi Bân lấy một cái cà vạt màu xanh ngọc ra.
Sở Khâm quay đầu lại nhìn cà vạt, nền màu xanh ngọc, điểm thêm hoa văn tối màu, đúng là rất đẹp mắt, bất quá đây chỉ là cái cà vạt cậu tiện tay mua lúc mua tây trang, cũng không có gì đặc biệt cả.
Chung Nghi Bân cầm cà vạt, kéo lấy hai tay của Sở Khâm, nhanh tay thắt một cái gút lại.
Sở Khâm: "Hửm?" Còn chưa kịp phản ứng, cậu đã bị Chung Nghi Bân ẵm lấy ném xuống giường. Hai tay bị cà vạt mềm mại trói lại, đè lên đỉnh đầu, người nào đó cười tà ác, cưỡi lên người cậu.
"Em vậy mà lại dám bắt anh kêu ba ba? Lập tức làm cho em kêu ba ba liền đây."
"Hmm..."
Bị anh hung hăng chỉnh một trận, Sở Khâm mềm nhũn nằm úp sấp ở trong chăn, không hề muốn nhúc nhích lấy một cái. Chung Nghi Bân hăng hái bừng bừng lau thân thể cho cậu, thoa mỹ phẩm bao dưỡng lên, mỹ tư tư ôm lấy người vào lòng lướt weibo.
Nick được lưu trong máy tính là acc clone của Sở Khâm, có thể lướt tùy tiện.
"Đúng rồi, anh tìm thử weibo chính thức của đoàn phim 《 Cảnh Hoằng Thịnh Thế 》 đi." Sở Khâm gối lên tay anh, hất hất cằm.
Đoàn phim vẫn chưa bắt đầu tuyên truyền trên qui mô lớn, nhưng đã công bố ảnh trong phim. Kiều Tô mặc áo trắng lả lướt, cầm một cây tiêu ngọc bích, cười đến ôn nhu khiêm tốn. Mà người đứng bên cạnh, mặc trường bào cổn phục (áo của vua chúa) đen thêu rồng vàng, đầu đội mão kim long khảm đá vỏ chai, mắt sáng như đuốc, khí phách thiên thành, không ngờ đó chính là ảnh đế Mộ Thần!
Kể từ khi Mộ Thần trở thành ảnh đế, anh đã không nhận phim truyền hình nữa, hàng năm chỉ nhận một hai bộ phim, không nghĩ tới anh sẽ xuất hiện trong đoàn phim này, đã vậy là còn là người diễn vai Cảnh Nguyên đế cưới hoàng hậu nam. Mà Kiều Tô, không cần phải nói, chính là người diễn vị hoàng hậu nam đó.
Lần này vui rồi đây! Sở Khâm nhịn không được cười hì hì.
"Sao vậy?" Chung Nghi Bân không biết chuyện sâu xa trong đó, cúi đầu hỏi cậu.
"Anh còn nhớ Cảnh Hoằng Thịnh Thế trong sách giáo khoa lịch sử không?" Sở Khâm ngửa đầu hỏi anh.
Chung Nghi Bân cúi đầu, hôn một cái lên đôi môi sưng đỏ: "Không nhớ rõ, em nói cho anh nghe chút đi." Kỳ thực anh vẫn nhớ đại khái, chỉ là muốn nghe giọng nói của Sở Khâm, hai người đã không gặp nhau gần cả ngày trời, cứ như vậy mà ngủ luôn sẽ thấy rất tiếc.
Sở Khâm thấy mông có hơi đau, gác một chân lên đùi Chung Nghi Bân, nghiêng qua dựa vào người anh, cảm thấy thoải mái hơn chút ít, sau đó cậu liền bắt đầu chậm rãi kể về đoạn lịch sử này. Giọng nói chuẩn để phát thanh, kể về chuyện xưa đặc biệt êm tai.
"Cảnh Nguyên đế tên là Ngu Cẩm Đường, hoàng đế đời thứ ba của Đại Ngu, cũng là hoàng đế nổi tiếng nhất trong lịch sử. Trước ngài ấy, thống trị Hung nô chủ yếu phải dựa vào hòa thân, nhưng ngài ấy lại không cho phép, tự dẫn binh đi đánh Hung nô, thẳng đến khi đánh cho Hung nô chạy vào chỗ sâu trong thảo nguyên cũng không dám trở về nữa. Trong lúc tại vị ngài ấy còn thực hiện rất nhiều cải cách, thúc đẩy thịnh thế (thời hoàng kim) đầu tiên trong lịch sử, sử xưng Cảnh Hoằng Thịnh Thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!