Bận rộn cả ngày trời, Sở Khâm choáng váng đầu đi ra khỏi trường quay.
"Khâm ca, hôm nay em biểu hiện thế nào?" Món thập cẩm vừa mới tuyển MC mới vào, là một tiểu nam sinh trẻ tuổi, xuất thân từ chương trình hài, tính cách rất hoạt bát, cả người đều mang đến cảm giác thú vị.
"Tốt lắm, em có thể đến chỗ thầy Lương xem bọn họ biên tập, như vậy có thể biết sau này phải biểu hiện thế nào sẽ tốt hơn." Sở Khâm nói với giọng ôn hòa.
"Vâng ạ!" Cậu trai kia cao giọng đáp, cười chạy ra, vừa mới đi không bao xa, cậu ta liền lại chạy trở về, nói một cách lộn xộn, "Khâm ca, bên... bên ngoài..."
Sở Khâm nhíu nhíu mày, bước nhanh ra ngoài. Bên ngoài tòa nhà đài truyền hình, rất nhiều nhân viên tan tầm đều dừng bước, nhìn về phía chiếc xe thể thao cool ngầu ven đường đầy hâm mộ. Chung quanh xe thể thao đặt rất nhiều bong bóng màu hồng, một anh đẹp trai mặc âu phục cao cấp dựa vào bên cạnh xe, trong tay cầm một bó hoa hồng vàng, tựa như đang chờ người trong lòng xuất hiện vậy.
"Chung tổng làm gì thế?" Mặc dù đã đeo kính mát ngầu lòi, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái nhân viên của Thịnh Thế đã nhận ra ngay, cái anh đẹp trai thoạt nhìn chỉ mới 20 tuổi kia, chính là tổng tài của bọn họ.
"Nhất định là đến đón Sở tổng giám rồi."
"Chồng chồng lâu năm rồi, còn long trọng như vậy sao?"
"Anh biết gì chứ, người ta đây là vĩnh viễn đều trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt đó, ấu ấu ấu! Hâm mộ muốn chết!"
Vào lúc Sở Khâm bước ra, bỗng nhiên toàn bộ dây buộc bong bóng đều bị tháo ra, bay lả tả lên trời. Chung Nghi Bân chậm rãi nghênh đón, đưa hoa hồng vàng cho Sở Khâm.
"Hôm nay là ngày gì vậy?" Sở Khâm nhận hoa, không hiểu ra làm sao.
Chung Nghi Bân khựng lại, nhíu mày nhìn cậu: "Em không nhớ?"
Sở Khâm cố gắng nhớ lại, hôm nay, là kỷ niệm ngày bọn họ kết hôn! Nguy rồi, gần đây bận rộn quá nên quên mất, nhìn Chung Nghi Bân sắp sửa chu thành mỏ gà con, Sở Khâm vội rướn qua hôn một cái: "Kỷ niệm ngày cưới, cảm ơn Nhị Bính Bính."
Kết thúc một nụ hôn ngọt ngào, Chung Nghi Bân lập tức quẳng cảm giác không thoải mái ban nãy ra sau đầu, mỹ tư tư mở cửa xe, nhét Sở Khâm vào trong.
Nhìn xe thể thao mui trần chạy đi, cả đám nhân viên của Thịnh Thế hâm mộ không ngớt.
"Hụ hụ, phải mà chồng tui tốt với tui được phân nửa như này thôi, tui có chết cũng không hối tiếc!"
"Đàn ông tốt đều chạy theo đàn ông mất rồi!"
"Thật hâm mộ Sở tổng giám nha!"
Kể từ năm đầu tiên Sở Khâm tổ chức hoạt động kỷ niệm ngày cưới, Chung Nghi Bân liền nghiện, từ đó về sau mỗi năm đều phải kỷ niệm, còn tích cực hơn cả Sở Khâm, đã vậy mỗi năm đều phải làm một chủ đề khác nhau.
"Chủ đề của lần này là cái gì nha?" Sở Khâm nhìn Chung Nghi Bân tràn ngập sức sống, nhịn không được cười lộ ra hai lúm đồng tiền. Mỗi một ngày sống chung với Chung Nghi Bân, đều trải qua trong cảm giác mới mẻ và thú vị, cuộc sống như thế dù có ở chung bao lâu cũng sẽ không chán.
"Hừ hừ, nếu không có chuẩn bị quà cho anh, anh sẽ không nói cho em biết đâu." Chung Nghi Bân lầm bầm hai tiếng, mắt nhìn về phía trước chuyên tâm lái xe.
Sở Khâm khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ không nói lời nào.
Chung Nghi Bân len lén liếc cậu, thấy cậu không có phản ứng gì, nhất thời trong lòng có chút mất mát. Thật sự không có chuẩn bị quà cho mình hả? Nghe người ta nói, sau khi kết hôn vài năm, tình yêu sẽ dần biến mất, lẽ nào bọn họ đã đến mức độ này rồi? Thế nhưng rõ ràng anh vẫn còn rất yêu Sở Khâm mà! Thấy em ấy tim liền đập rộn lên, liền muốn nhào tới hôn hôn sờ sờ...
Rất nhanh đã đến nơi, đó là một tòa cao ốc cao chọc trời nằm ngay trung tâm thành phố, tầng trên cùng có một nhà hàng xoay tròn. Chung Nghi Bân giao xe cho em trai giữ xe, hít một hơi thật sâu. Sở Khâm vẫn luôn nhớ kỹ ngày sinh nhật, ngày kỉ niệm, thỉnh thoảng quên một chút cũng rất bình thường mà, như vậy buổi tối mình liền có lý do đòi bồi thường rồi! Nghĩ như vậy, Chung Nghi Bân lại vui vẻ, cười đi nắm lấy tay của Sở Khâm.
Bây giờ là trời thu, có hơi lạnh, Sở Khâm mặc một cái áo khoác dài, tay giấu ở trong tay áo. Chung Nghi Bân kéo tay áo của cậu, một hộp nhung nhỏ liền rơi vào lòng bàn tay, nhất thời anh sửng sốt một chút.
"Tuy rằng hôm nay em quên mất, nhưng mấy hôm trước em vẫn còn nhớ rõ nha." Gương mặt đang căng thẳng của Sở Khâm đột nhiên biến thành thật gương mặt vui vẻ, cậu cười hì hì đi bóp miệng của Chung Nghi Bân.
Chung Nghi Bân cầm lấy hộp, mở ra, bên trong là một cặp ghim cài ống tay áo bằng ngọc bích, rất là đẹp. Tuy rằng bà xã không có quên quà khiến mình thật cao hứng, nhưng như vậy sẽ không có quyền lợi nha! Chung Nghi Bân chu chu mỏ, cất hộp vào túi quần, lôi kéo Sở Khâm đi lên tầng trên cùng ăn cơm: "Được rồi, chủ đề của ngày hôm nay là "bay bay"."
"Hả?" Sở Khâm gãi đầu, bay bay là cái gì?
Ăn một bữa ngon lành xong, Chung Nghi Bân liền dẫn Sở Khâm đến một nơi khác, là khách sạn xịn nhất thủ đô. Cái khách sạn này có một phòng suite dùng để ngắm cảnh, nằm trên tầng cao nhất của khách sạn, hai mặt tường trong phòng đều làm bằng thủy tinh, có thể chiêm ngưỡng cảnh đêm của toàn bộ thủ đô. Từ tháng trước anh đã nói với thư ký Kim, đặt sẵn phòng này rồi.
Vừa vào phòng, Chung Nghi Bân liền đặt Sở Khâm lên trên tường hôn môi. Rốt cuộc Sở Khâm cũng hiểu được "bay bay" là gì, chính là ăn ở nơi cao nhất, làm chuyện xấu hổ ở nơi cao nhất, trải nghiệm cảm giác bay lượn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!