Thịnh Chi lần này thực sự bối rối, đôi mắt xinh đẹp trợn tròn. Phản ứng đầu tiên của nàng không phải tức giận mà là kinh ngạc. Nàng kinh ngạc vì để lừa gạt mình, Kỷ Thanh Phạm lại có thể diễn đến mức này.
Vì quá mức kinh ngạc nên nàng không có động tác gì lớn. Kỷ Thanh Phạm rũ hàng mi thon dài, khẽ đưa đầu lưỡi ôn nhu vẽ theo đường viền môi nàng.
Động tác rõ ràng không hề kịch liệt, nhưng lại khiến bầu không khí ái muội đậm đặc trở nên quá phận.
Sự nóng ẩm lưu luyến và hơi thở mập mờ khiến nàng không thể né tránh. Kỷ Thanh Phạm khẽ th* d*c, càng thêm mềm mại mà áp sát vào lòng bàn tay nàng.
Thịnh Chi cảm nhận được gì đó, cuối cùng cũng kịp phản ứng. Nàng vung tay tát một cái, kèm theo tiếng "chát" thanh thúy, nàng dùng một tay hung hăng đẩy cô ra: "Chị làm cái gì thế?!"
Kỷ Thanh Phạm vốn đang nghiêng người, bị đẩy mạnh liền chật vật ngồi quỵ xuống đất.
Cô ngước đầu nhìn nàng.
Cánh môi vừa trải qua nụ hôn trở nên hồng nhuận vũ mị, gò má không biết do bị đánh hay vì lý do gì mà mang theo sắc đỏ ửng lạ lùng. Bộ quần áo vốn dĩ chỉnh tề giờ đây xộc xệch, tóc dài rũ trước ngực, trong đôi mắt cong cong ấy tràn đầy x**n t*nh và ý vị sâu xa: "Chi Chi không vui sao? Trước đây chúng ta vẫn thường xuyên như thế này mà."
Thịnh Chi cảm thấy mắt mình tối sầm lại, nhất là khi nghĩ đến việc vừa rồi mình lại không lập tức đẩy Kỷ Thanh Phạm ra, nàng vừa thẹn vừa giận. Nàng nhìn Kỷ Thanh Phạm, nhưng chỉ vừa liếc qua đã bị dáng vẻ diễm lệ mê người của đối phương làm cho chấn động đến mức phải dời mắt đi.
Vất vả lắm mới định thần lại được, nghe thấy lời của Kỷ Thanh Phạm, sắc mặt nàng chỉ còn lại sự không thể tin nổi. Thịnh Chi lắp bắp: "Tôi... chị, chị, chị..." nửa ngày trời, cuối cùng mới nghiến răng nghiến lợi rặn ra một câu: "Đây... đây là phòng bệnh đấy!"
... Thật quá ph*ng đ*ng!
Nàng đỏ mặt tới mang tai, nắm chặt đầu ngón tay, thầm nghĩ Kỷ Thanh Phạm quả thực không biết xấu hổ.
Thịnh Chi cũng không biết tại sao mình lại tức giận đến vậy, có lẽ sự xấu hổ và bực bội còn nhiều hơn cả cơn giận đơn thuần.
Nhưng làm sao nàng chịu thừa nhận chứ? Không những không thừa nhận, nàng còn muốn dùng âm lượng lớn hơn và sự cáu kỉnh để che giấu đi.
Kỷ Thanh Phạm nghe nàng nói, dường như chẳng hề bận tâm đến việc vừa bị đẩy chật vật hay bị ăn một cái tát, ngược lại trông cô có vẻ tâm trạng rất tốt.
Cô vừa đứng dậy, chưa kịp có động tác gì thì Thịnh Chi đã như muốn xù lông. Nàng nhìn cô như gặp đại địch, đôi mắt mèo rạng rỡ mà đầy căng thẳng: "Chị lại định làm gì nữa?! Đứng yên ở đó không được nhúc nhích, có nghe thấy không!"
Nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm thực sự dừng lại, không tiến lên phía trước nữa.
Thịnh Chi cảm thấy cả người không thoải mái. Nàng thấy mình đáng lẽ phải ghét Kỷ Thanh Phạm hơn mới đúng, cảm giác này giống như chạm vào thứ đồ vật mình ghét nhất, hận không thể lập tức quẳng nó ra xa.
Nhưng bên cạnh đó, nàng lại thấy cổ họng khô khốc, tim đập thình thình, lòng bàn tay dường như cũng rịn một chút mồ hôi.
Nàng c*n m** d***, trong lòng mắng Kỷ Thanh Phạm không tiếc lời..... Đều do người phụ nữ xấu xa này làm ra hết!
Người phụ nữ xấu xa vẫn đứng đó, đôi mắt cong lên cười với nàng: "Bây giờ em đang kháng cự, nhưng phản ứng bản năng của cơ thể em vừa rồi roõ ràng là rất tận hưởng mà, không phải sao?"
"Chi Chi thực ra cũng rất thích, đúng không?"
Thịnh Chi bịt tai lại, nói một cách cam chịu và sụp đổ: "Chị đi đi! Tôi muốn nghỉ ngơi, chị phiền quá rồi đấy!"
Kết quả là Kỷ Thanh Phạm vốn luôn dính người nghe xong lại thật sự xoay người, có vẻ định rời đi. Chỉ trước lúc bước ra khỏi cửa, cô để lại cho nàng một chiếc điện thoại, cười nói dịu dàng rằng nàng hãy nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì cứ gọi cho cô.
Thịnh Chi nhìn cánh cửa đóng lại, rồi nhìn cái chăn trên giường, hận không thể đạp bay nó xuống đất. Càng nghĩ nàng càng cảm thấy Kỷ Thanh Phạm chắc chắn đang cố ý đùa giỡn nàng.
Hơn nữa, hôn một cách thuần thục như vậy, biết đâu sau lưng nàng chị ta đã hôn qua không biết bao nhiêu người phụ nữ rồi.
Hiện giờ đầu óc nàng bị Kỷ Thanh Phạm chiếm trọn. Lúc trước nàng nghĩ chị ta tâm cơ thâm trầm, giỏi diễn kịch, giờ đây nàng lại thấy chị ta ph*ng đ*ng, không biết xấu hổ.
Cái chăn định đạp xuống rốt cuộc nàng vẫn không đạp.
Đầu ngón tay Thịnh Chi bám vào chăn, hậm hực vò tới vò lui. Nhìn những nếp nhăn trên chăn, nàng lại thấy nó giống như đôi mắt cong cong của Kỷ Thanh Phạm.
Đang bực bội thì nghe điện thoại vang lên một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!