Chương 85: Kết thúc

Nghe thấy giọng nói của Kỷ Thanh Phạm trầm xuống, Thịnh Chi v**t v* cánh tay cô rồi cong đôi mắt lại mỉm cười.

Động tác v**t v* của nàng rất nhẹ nhàng và chậm rãi, giống như một nốt nhạc ngân dài, khiến người ta cảm thấy hơi ngứa ngáy: "Chị cũng hoàn toàn thuộc về em, không phải sao?"

"Không cần phải kìm nén, cũng không cần phải chứng minh, câu trả lời của em từ trước đến nay đều là em yêu chị, và mãi mãi vẫn sẽ là như vậy."

Thanh âm của nàng không quá lớn, nhưng lại kiên định và vô cùng rõ ràng.

Nhịp tim đập quá nhanh.

Kỷ Thanh Phạm có chút kinh ngạc nhìn nàng.

Bàn tay đang ôm nàng không tự chủ được mà dời lên, chạm vào đôi môi kiều diễm mềm mại của nàng.

Động tác rõ ràng mang theo sự phóng túng, nhưng lại thuần khiết như một cái chạm không mang theo bất kỳ ý niệm nào, nhưng nếu nói là không có ý niệm gì, thì lại ẩn hiện sự trêu chọc đầy d*c v*ng.

Dần dần mất khống chế.

Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng không chớp mắt, nỉ non nói: "Vợ... Muốn hôn, thực sự rất muốn, rất muốn hôn em."

Bị ngón tay ấn lấy cánh môi, Thịnh Chi mở miệng nhẹ nhàng l**m qua đầu ngón tay cô, rồi kéo bàn tay cô áp lên gò má mình, nhìn cô mỉm cười rạng rỡ: "Hửm? Chị muốn hôn thế nào?"

Nàng nói xong câu đó thì không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt long lanh đầy ý cười lại lặng lẽ câu hồn đoạt phách, giống như chứa đựng sắc hồng rực rỡ, cảnh xuân dạt dào.

Kỷ Thanh Phạm nhận được sự đồng ý từ thần thái động lòng người của nàng, đợi đến khi thực sự sát lại gần, lại không trực tiếp hôn lên ngay.

Cánh môi cô trước tiên rơi xuống vùng cổ tinh tế như ngọc, rồi từ từ leo lên bên tai, để lại một chuỗi cảm xúc dâng trào êm ái.....

Ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã bắt đầu có tuyết rơi.

Các nàng ở trên giường thân mật hôn môi, giống như đang chìm đắm vào một thế giới ấm áp khác.

Kịp lúc trước khi Tết Nguyên Đán đến, Thịnh Chi cùng Kỷ Thanh Phạm đã trở về nước.

Đại thọ của Thịnh lão thái thái rơi đúng vào ngày Tết Nguyên Đán ấy.

Tiệc mừng thọ diễn ra rất ấm cúng, người đến chúc thọ từ mọi tầng lớp nối đuôi nhau không ngớt.

Lão thái thái tuổi tác đã cao, tinh lực không còn tốt, phần lớn thời gian là tụ tập cùng vài người bạn già, còn mọi việc bên dưới đều do con cháu lo liệu.

Vừa mới rảnh rỗi được một chút, Thịnh Chi liền bị mấy bé gái vây quanh.

Nói là bé gái thì đúng thật là các bé gái.

Đều là những bạn nhỏ mới năm, sáu tuổi.

Cũng may hiện tại không có việc gì quá bận rộn, nàng cũng vui vẻ ở lại chơi với các bé một lúc.

Đến khi các bạn nhỏ được phụ huynh đón đi, ai nấy đều lưu luyến không rời, cứ đi một bước lại quay đầu nhìn nàng một cái: "Tiên nữ tỷ tỷ, lần sau chúng em lại đến tìm chị chơi nhé, nhất định không được quên chúng em đâu đó."

"Được rồi," Thịnh Chi mỉm cười đáp lại, "Mỗi một người chị đều nhớ rõ, lần sau chúng ta lại tiếp tục chơi cùng nhau."

Hạ Hề Ngôn bưng ly Champagne đi tới, đem cảnh tượng này thu vào tầm mắt: "Cái duyên với trẻ con của cậu đúng là vẫn hoàn toàn như trước đây mà..."

Cô cảm thán một câu, rồi tiếp tục nói: "Bất quá nói đi cũng phải nói lại, cậu và chị ấy lần này là thực sự làm hòa rồi chứ?"

Không nhắc tên, chỉ dùng một từ "chị ấy", nhưng Thịnh Chi hiểu ngay Hạ Hề Ngôn đang nói về Kỷ Thanh Phạm, nàng đáp: "Vốn dĩ vẫn luôn rất tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!